Bạn đang ở: Trang chủ / Bạn đọc và Diễn Đàn / Tết

Tết



Tết



maiChỉ còn mấy hôm nữa là tết. Mình ở Mỹ, nếu thỉnh thoảng không vào mạng để đọc tin tức Việt Nam thì chắc cũng không biết là tết đã gần kề. (Thoáng giật mình, mau quên đến thế sao?) Thứ Tư tuần tới là giao thừa. Ở Việt Nam giờ này đã là tết. Tết có nghĩa là tất cả mọi thứ đều hối hả trong niềm vui, trong sự phấn khởi, háo hức để chuẩn bị cho một hy vọng tuy mơ hồ nhưng cảm giác lại rất thật, đó là sang năm mới sẽ khá hơn, tốt hơn. Nhìn trên home page của bất kỳ một trang web nào của Việt Nam cũng thấy nào là: hoa mai, hoa đào, ông đồ, tràng pháo, bánh tét, bánh chưng v.v. Không khí tết từ đời sống thực đi vào thế giới ảo tự nhiên, sinh động như nó vốn thế tự bao giờ. Nguời Việt mình theo survey là dân tộc có chỉ số lạc quan đứng vào top ten so với thế giới cũng đúng. Dù nghèo đến mấy ngày tết cũng tinh tươm, cũng cố gắng có một nụ cười tươi để chào nhau khi tết đến.

Ở đây thì thật buồn, nhìn ra chẳng thấy gì, có gì. Vẫn là một ngày của mọi ngày. Đi, về, công việc bình lặng. Tết của tây thì mình không phải là tây nên không vui được. Tết của ta thì mình lại không ở ta, thành ra trật lất. Lâu rồi tưởng đã quen, nhưng không, cứ mỗi lần đến gần tết có người nhắc, lại không tránh được cảm giác bùi ngùi. Bài thơ “Cuối năm uống rượu một mình” mình viết ra từ cả chục năm về trước mà năm nào đọc lại cũng thấy buồn dứt ruột.

“… Rót chén về đông, đông xa ngàn dặm
Ngữa cổ mời tây, tây mãi lạnh lùng
Bạn hữu xa, ngại đường không muốn tới
Láng giềng gần, không chung nỗi buồn vui
Tàn đêm cuối năm lung linh chiếc bóng
Hồ trường, hồ trường rót mãi về đâu…” 

(câu cuối trích từ Hồ Trường của Nguyễn Bá Trạc)

Mấy năm gần đây, tết thì mình xuống chùa. Chùa cố gắng tổ chức lễ đón giao thừa cho đồng hương, Phật tử mỗi năm. “Mái chùa che chở hồn dân tộc…” Thầy nói thế. May thay ít nhất cũng còn có tết, dù rằng chỉ ở trong chùa. Không rượu, nhưng có trà. Không thịt thà, nhưng có bánh chưng chay, có dưa món đậm đà. Không có bà con cật ruột, nhưng có tình thầy trò, đồng đạo, đồng hương. Không pháo nổ, nhưng ba hồi chuông trống Bát Nhã đón xuân cũng rộn rã, ấm lòng.

Người Việt ra đi mang theo quê hương, tết ở xứ người tuy không rộn ràng, ầm ĩ, có hoa, có pháo, nhưng ở một khoảng trời riêng, tết vẫn về trên nén hương khiêm tốn thắp lên trong thời khắc giao thừa để khấn vái với Phật, Trời, tổ tiên, nguyện cầu cho quê hương thanh bình an lạc.

Phải thế không?

Trước thềm năm mới, kính chúc quý bạn một năm Tân Mão an khang, tốt đẹp.


Lũy


Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss