Bạn đang ở: Trang chủ / Đời sống / Nghệ thuật sân khấu / Phân nửa nghệ thuật

Phân nửa nghệ thuật

Lên sân khấu, hát với nhạc nền CD, USB, MP3... ?


Trình diễn ca nhạc trên sân khấu




Phân nửa nghệ thuật



Vũ An



Phải chăng hiện tượng phổ biến karaoké đã tạo điều kiện để ca sĩ tự cho phép mình dùng nhạc nền thu sẵn từ CD, khóa USB… để thay thế ban nhạc khi trình diễn trên sân khấu ?


Trong trường hợp đi biểu diễn ở nơi xa, thì sử dụng nhạc nền thâu sẵn rất tiện và đỡ phải lo. Vì nỗi lo ngại lớn nhất của các ca sĩ khi biểu diễn trên sân khấu là có được một ban nhạc đệm không quá tệ để không phải vừa hát vừa thấp thỏm sợ anh nhạc sĩ đánh « phốt nốt » mà mất tập trung để thể hiện bài hát, nỗi lo đó tỉ lệ thuận với tên tuổi của ca sĩ.


Mặt khác, việc hát nhạc nền thâu sẵn tràn lan hiện nay không phải lỗi của ca sĩ, nhạc công... mà của các nhà tổ chức chương trình. Có thể vì muốn có một ban nhạc « đánh cho tới » thì phải tổ chức tập dượt tốn thời gian mà cũng thêm phần tốn kém. Vì lợi nhuận hoặc vì chạy theo hình thức, không đánh giá đúng tầm quan trọng của vai trò nhạc sĩ đệm đàn trên sân khấu nên việc hát theo nhạc nền thâu sẵn như hát karaoke đối với họ cũng chẳng sao.


Là một ca sĩ ý thức được vấn đề và muốn đề cao giá trị của nghệ thuật, ca sĩ Quang Dũng đã từng nói : « Khán giả hiện nay đã quá ngán ngẩm với việc ca sĩ hát nhép hay hát theo nhạc nền thu sẵn. Bởi không chỉ nghe nhạc mà khán giả còn muốn cảm nhận được sự phiêu linh của ca sĩ khi thể hiện ca khúc. Chính vì vậy, ca sĩ phải hát sống cùng ban nhạc. »


Ngoài sự mong muốn cống hiến tối đa cho nghệ thuật, người ca sĩ sẽ không cô đơn khi có sự hiện diện của các nhạc sĩ đệm đàn cho mình đứng cùng sân khấu. Ca sĩ Trần Thu Hà có lần tâm sự : « Các ban nhạc nắm phần hồn của sân khấu, nếu không có họ thì buồn lắm, ca sĩ ra hát càng cô đơn hơn. »


Một nhạc đệm đã được soạn sẵn, cứng đờ, người hát chỉ được cung cấp một cái nền và cố gắng diễn tả tiếng hát của mình trên cái nền ấy, thì tôi nghĩ cách biểu diễn « phân nửa nghệ thuật" đó không có chỗ đứng vào cái giây phút mà chúng ta cần cảm xúc.


Chắc không chủ quan lắm khi nói rằng những ai dự buổi Đại nhạc hội Thăng long Ngàn năm văn hiến tổ chức tại nhà hát Casino de Paris ngày 25/09/2010 đều nhận thấy phần hai của chương trình các ca sĩ đều diễn tả các ca khúc hay hơn, nhiều phiêu linh hơn, để hồn của mình vào từng lời ca tiếng nhạc. Vì sao ? Rất đơn giản là phần này có sự tham dự của nhạc sĩ Nam Anh một mình với tiếng đàn điêu luyện đã đệm đàn cho các ca sĩ hàng đầu ở Việt Nam như Mỹ Linh, Quang Dũng và Tùng Dương. Cái quan trọng là giữa người đàn và người hát có sự giao lưu, đồng điệu, ca sĩ dựa vào nhạc sĩ để có thể ngẫu hứng, để truyền đạt cảm xúc của mình đến khán giả (chỉ tiếc cho anh bạn ngồi cạnh tôi đã bỏ về trước giải lao nên không nghe được phần hai).


Đã đến lúc, những người làm việc trong lãnh vực nghệ thuật và nhũng người muốn thưởng thức nghệ thuật một cách trọn vẹn phải nói không với những hình thức biểu diễn « phân nửa nghệ thuật » :


* Là ca sĩ phải đặt yêu cầu ban tổ chức tạo điều kiện cho mình có cơ hội được tập với ban nhạc, cô đơn làm sao khi làm ca sĩ phải đứng một mình đợi nhạc dạo đầu trên sân khấu.


* Là khán giả không nên tiếp tục chấp nhận những buổi diễn của những ca sĩ chỉ cống hiến « phân nửa nghệ thuật » bằng cách hát nhạc nền thâu sẵn - trừ vài trường hợp không thể làm khác.


* Là ban tổ chức, để có được một buổi hoà nhạc thành công, dĩ nhiên phải có ca sĩ hay nhưng cũng đừng quên phải có nhạc sĩ đệm nhạc sống.


Vũ An

Paris 26/09/2010



Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss