Bạn đang ở: Trang chủ / Dịch thuật / Bài ca tuyệt vọng

Bài ca tuyệt vọng

Thơ Pablo Neruda. Bản cập nhật 27.01.2008




Bài ca tuyệt vọng


Pablo Neruda

Kỷ niệm về em trỗi dậy nơi ta đêm tối.
Sông cuộn lời thở than dai dẳng vào biển khơi.

Như bến cảng về sáng, trơ trọi.
Đã đến giờ ra đi, ôi kẻ bị bỏ rơi !

Trong tim ta mưa những chùm hoa lạnh ngắt.
Ôi hoang phế vương đổ nát, động hoang dữ của kẻ chìm tàu !

Nơi những cuộc chiến và hưng phấn chồng chất.
Nơi cất lên những cánh chim tiếng hát.

Tất cả đã mờ xoá, vào khoảng xa.
Vào đại dương, vào thời gian. Tất cả đã tan đắm !

Đã có lúc hân hoan chinh phục và ôm hôn.
Giờ phút sững sờ cháy bỏng hải đăng

Nỗi âu lo của hoa tiêu, cái mãnh liệt của thợ lặn,
tình yêu say sưa ngỡ ngàng, tất cả đã tan đắm !

Trong thơ trẻ sương mù hồn ta có cánh và đau đớn.
Kẻ thám hiểm lạc lối, tất cả đã tan đắm !

Ôm chặt nỗi đau, bám lấy ham muốn.
Trong nỗi buồn gục ngã, tất cả đã tan đắm !

Ta đã đẩy lùi bức tường u tối,
ta đã bước ra ngoài ham muốn và thoả mãn.

Ôi thịt da, thịt da của ta, người đàn bà ta đã yêu và đã mất,
chính là em, trong giờ ẩm ướt này, ta gọi lên và biến thành thơ ca.

Như độc bình em đã chứa vô tận yêu thương,
và lãng quên mãi mãi như độc bình vỡ nát.

Ta đã là màu đen, cô độc đen của đảo,
Ở đó em mở vòng tay đón ta, đàn bà của tình yêu.

Ta đã là đói và khát, và em là quả chín.
Ta đã là tang tóc và đổ nát, và em là phép lạ.

Hỡi ơi người đàn bà, không biết làm sao em giữ được ta
trong mảnh đất hồn em, trong tay em giăng ngang !

Ta đã ham muốn em cuồng nhiệt nhất và ngắn ngủi,
hỗn loạn nhất và say sưa, căng thẳng nhất và tham lam.

Trong nghĩa trang của những nụ hôn, nấm mồ vẫn còn âm ỉ lửa,
vẫn còn những chùm quả chín nồng chim mổ.

Ôi đôi môi đã cắn, ôi tứ chi đã hôn,
Ôi những hàm răng đói, ôi thân thể đan cuộn.

Ôi giao phối điên cuồng hy vọng và nỗ lực
nơi chúng ta buộc nhau vào và tuyệt vọng.

Với thương mến, nhẹ như nước mịn như bột.
Với ngôn từ vừa hé nở trên môi.

Đó đã là định mệnh của ta, đồng hành cùng dục vọng cuồng nhiệt,
và trong định mệnh dục vọng ta gục ngã, tất cả đã tan đắm !

Ôi hoang phế vương đổ nát, nơi tất cả đã gục ngã,
có nỗi đau nào không được nói lên, có đợt sóng nào không nhận chìm !

Hất lên nhồi xuống vẫn rực sáng và ca hát.
Đứng thẳng như thuỷ thủ trên mũi tàu.

Vẫn kết hoa bằng tiếng hát, vẫn bục phá và tuôn trào.
Ôi hoang phế vương đổ nát, giếng mở và cay đắng.

Thợ lặn xanh xao mù loà, kẻ nổi loạn bất hạnh,
kẻ khám phá lạc lối, tất cả đã tan đắm !

Đã đến giờ ra đi, giờ nghiệt ngã giá lạnh
mà trên mọi thời biểu, đêm đã xác định.

Vòng đai biển gầm gào bao vây quanh bờ.
Những vì sao lạnh chợt hiện về, loài chim đen bay đi xa.

Như bến cảng về sáng, trơ trọi.
Chỉ còn bóng tối run rẩy quằn quại trong hai bàn tay ta.

Hỡi ơi xa thật xa tất cả. Hỡi ơi xa thật xa tất cả.

Đã đến giờ ra đi. Ôi kẻ bị bỏ rơi !

Bản dịch Hàn Thuỷ



epave



La canción desesperada


Pablo Neruda



Emerge tu recuerdo de la noche en que estoy.
El río anuda al mar su lamento obstinado.

Abandonado como los muelles en el alba.
Es la hora de partir, oh abandonado!

Sobre mi corazón llueven frías corolas.
Oh sentina de escombros, feroz cueva de náufragos!

En ti se acumularon las guerras y los vuelos.
De ti alzaron las alas los pájaros del canto.

Todo te lo tragaste, como la lejanía.
Como el mar, como el tiempo. Todo en ti fue naufragio!

Era la alegre hora del asalto y el beso.
La hora del estupor que ardía como un faro.

Ansiedad de piloto, furia de buzo ciego,
turbia embriaguez de amor, todo en ti fue naufragio!

En la infancia de niebla mi alma alada y herida.
Descubridor perdido, todo en ti fue naufragio!

Te ceñiste al dolor, te agarraste al deseo.
Te tumbó la tristeza, todo en ti fue naufragio!

Hice retroceder la muralla de sombra,
anduve más allá del deseo y del acto.

Oh carne, carne mía, mujer que amé y perdí,
a ti en esta hora húmeda, evoco y hago canto.

Como un vaso albergaste la infinita ternura,
y el infinito olvido te trizó como a un vaso.

Era la negra, negra soledad de las islas,
y allí, mujer de amor, me acogieron tus brazos.

Era la sed y el hambre, y tú fuiste la fruta.
Era el duelo y las ruinas, y tú fuiste el milagro.

Ah mujer, no sé cómo pudiste contenerme
en la tierra de tu alma, y en la cruz de tus brazos!

Mi deseo de ti fue el más terrible y corto,
el más revuelto y ebrio, el más tirante y ávido.

Cementerio de besos, aún hay fuego en tus tumbas,
aún los racimos arden picoteados de pájaros.

Oh la boca mordida, oh los besados miembros,
oh los hambrientos dientes, oh los cuerpos trenzados.

Oh la cópula loca de esperanza y esfuerzo
en que nos anudamos y nos desesperamos.

Y la ternura, leve como el agua y la harina.
Y la palabra apenas comenzada en los labios.

Ese fue mi destino y en él viajó mi anhelo,
y en él cayó mi anhelo, todo en ti fue naufragio!

Oh, sentina de escombros, en ti todo caía,
qué dolor no exprimiste, qué olas no te ahogaron!

De tumbo en tumbo aún llameaste y cantaste.
De pie como un marino en la proa de un barco.

Aún floreciste en cantos, aún rompiste en corrientes.
Oh sentina de escombros, pozo abierto y amargo.

Pálido buzo ciego, desventurado hondero,
descubridor perdido, todo en ti fue naufragio!

Es la hora de partir, la dura y fría hora
que la noche sujeta a todo horario.

El cinturón ruidoso del mar ciñe la costa.
Surgen frías estrellas, emigran negros pájaros.

Abandonado como los muelles en el alba.
Sólo la sombra trémula se retuerce en mis manos.

Ah más allá de todo. Ah más allá de todo.

Es la hora de partir. Oh abandonado!





Các thao tác trên Tài liệu

được sắp xếp dưới:
Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss