Bạn đang ở: Trang chủ / Dịch thuật / Tôi giải thích đôi điều

Tôi giải thích đôi điều

Thơ Pablo Neruda


Thơ Pablo Neruda



   Explico Algunas Cosas

   Tôi giải thích đôi điều


  Pablo Neruda



Hàn Thuỷ & Hoàng Tuấn Khanh (*)


Preguntaréis: Y dónde están las lilas?
Y la metafísica cubierta de amapolas?
Y la lluvia que a menudo golpeaba
sus palabras llenándolas
de agujeros y pájaros?

Bạn sẽ hỏi : Đâu rồi những bụi tử đinh hương ?
Đâu cái siêu hình phủ hoa anh túc ?
Và đâu rồi cơn mưa bụi lất phất
nói
những lời
đầy lỗ hổng và lũ chim ?

Os voy a contar todo lo que me pasa.

Yo vivía en un barrio
de Madrid, con campanas,
con relojes, con árboles. 

Tôi sẽ kể bạn nghe những gì đã xảy đến.

Tôi sống trong một khu phố
của Madrid, có những tháp chuông,
những đồng hồ, những cây xanh.

Desde allí se veía
el rostro seco de Castilla
como un océano de cuero.
           Mi casa era llamada
la casa de las flores, porque por todas partes
estallaban geranios: era
una bella casa
con perros y chiquillos.
             Raúl, te acuerdas?
Te acuerdas, Rafael?
       Federico, te acuerdas
debajo de la tierra,
te acuerdas de mi casa con balcones en donde
la luz de junio ahogaba flores en tu boca?
          Hermano, hermano!
Todo
eran grandes voces, sal de mercaderías,
aglomeraciones de pan palpitante,
mercados de mi barrio de Argüelles con su estatua
como un tintero pálido entre las merluzas:
el aceite llegaba a las cucharas,
un profundo latido
de pies y manos llenaba las calles,
metros, litros, esencia
aguda de la vida,
       pescados hacinados,
contextura de techos con sol frío en el cual
la flecha se fatiga,
delirante marfil fino de las patatas,
tomates repetidos hasta el mar.

Từ đó bạn nhìn ra
gương mặt vùng Castilla
như một biển da thuộc, khô cằn.
          Căn nhà tôi được gọi
căn nhà hoa, vì khắp chốn ngập tràn
phong lữ đỏ : thật là
một căn nhà đẹp
có chó cùng trẻ em.
          Raul, anh nhớ chăng ?
Nhớ không, Rafael ?
          Federico, có nhớ
dưới mặt đất,
có nhớ, nhà tôi nơi ban công
nắng tháng sáu dìm đuối hoa trong miệng anh?
          Người anh em, người anh em !
Tất cả
là tiếng nói ồn ào, vị mặn của hàng hoá,
những chồng bánh mì phập phồng,
những quầy hàng khu Argüelles với bức tượng
như lọ mực nhạt nằm giữa mẹt cá:
dầu ăn rót muỗng đong,
nhịp rất trầm chân và tay
trên phố tiếng vang đầy,
những mét, những lít, tinh chất
nhạy bén của cuộc đời,
          những con cá xếp chồng,
mũi thu lôi đứng mệt mỏi
trên mái nhà dệt ngói phủ nắng đông,
Những củ khoai mịn như ngà thật quái lạ,
những đống cà chua nhấp nhô mênh mông.



Y una mañana todo estaba ardiendo
y una mañana las hogueras
salían de la tierra
devorando seres,
y desde entonces fuego,
pólvora desde entonces,
y desde entonces sangre.
Bandidos con aviones y con moros,
bandidos con sortijas y duquesas,
bandidos con frailes negros bendiciendo
venían por el cielo a matar niños,
y por las calles la sangre de los niños
corría simplemente, como sangre de niños.

Rồi một buổi mai tất cả đều bốc lửa
một buổi mai lửa cháy
từ lòng đất vọt ra
nuốt chửng con người,
và lửa có từ đấy,
thuốc súng có từ đấy,
và từ đấy máu chảy.
Bọn cướp với máy bay và lũ đánh thuê,
bọn cướp đeo nhẫn cặp kè mệnh phụ,
bọn cướp cùng áo thụng đen vung vẩy phép lành
chúng giết trẻ thơ từ vòm trời xanh,
và máu trẻ thơ chảy tràn đường phố
chảy đơn sơ, như máu trẻ thơ.

Chacales que el chacal rechazaría,
piedras que el cardo seco mordería escupiendo,
víboras que las víboras odiaran!

Frente a vosotros he visto la sangre
de España levantarse
para ahogaros en una sola ola
de orgullo y de cuchillos!

Này thứ sói lang đến sói lang còn xua đuổi,
này loài đá cỏ gai cắn vào phải khạc ra,
này lũ rắn độc mà rắn độc tởm lợm!

Chạm mặt chúng mày, ta đã nhìn thấy
Tây Ban Nha máu dâng trào
dìm chết lũ bây chỉ một ngọn triều
của niềm kiêu hãnh, của những lưỡi dao!

Generales
traidores:
mirad mi casa muerta,
mirad España rota:
pero de cada casa muerta sale metal ardiendo
en vez de flores,
pero de cada hueco de España
sale España,
pero de cada niño muerto sale un fusil con ojos,
pero de cada crimen nacen balas
que os hallarán un día el sitio
del corazón.

Này lũ tướng tá
bội phản :
nhìn kia ngôi nhà ta đã chết,
nhìn kia Tây Ban Nha nát tan:
nhưng từ xác mỗi căn nhà kim loại mọc lên nóng bỏng
thay chỗ những đóa hoa,
nhưng từ từng hẻm đất Tây Ban Nha
Tây Ban Nha trỗi dậy,
nhưng từ mỗi xác trẻ thơ một khẩu súng trợn trừng đôi mắt,
nhưng những viên đạn nảy sinh từ từng tội ác
sẽ có ngày tìm thấy
đúng chỗ tim chúng mày.

Preguntaréis por qué su poesía
no nos habla del sueño, de las hojas,
de los grandes volcanes de su país natal?

Venid a ver la sangre por las calles,
venid a ver
la sangre por las calles,
venid a ver la sangre
por las calles!

Và bạn sẽ hỏi : sao thơ anh không nói
về những giấc mơ, và những lá cây,
hay những hỏa sơn nơi quê hương hùng vĩ ?

Hãy đến nhìn máu đổ trên đường,
Hãy đến nhìn
máu đổ trên đường,
Hãy đến nhìn máu đổ
Trên đường!



(*) Nửa dưới của bài thơ này đã được Hoàng Tuấn Khanh dịch trong bản chuyển ngữ bài diễn từ nhận giải
Nobel 2005 của Harold Pinter, (Diễn Đàn số 158, 01-2006). Hàn Thuỷ dịch nốt nửa trên cho trọn bài thơ.


Các thao tác trên Tài liệu

được sắp xếp dưới:
Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss