Bạn đang ở: Trang chủ / Dịch thuật / Hai mươi bài thơ tình... V

Hai mươi bài thơ tình... V

- Pablo Neruda & Hàn Thuỷ dịch — published 24/04/2021 14:56, cập nhật lần cuối 24/04/2021 14:56

20 bài thơ tình và một bài ca tuyệt vọng


V.


Pablo Neruda


Hàn Thuỷ dịch



Để em nghe được anh
lời anh nói đôi khi nhỏ dần lại
như dấu chân hải âu trên bãi cát dài.

Vòng cổ, lục lạc say
cho hai bàn tay em mềm dịu chùm nho

Và từ phía xa anh nhìn lại lời mình đã ngỏ.
Những lời ấy của em hơn là của anh
Chúng như thường xuân leo bám anh quanh nỗi đau cũ.

Chúng leo bám như thế trên những bức tường ẩm ướt.
Em gây nên cuộc chơi này tàn khốc.

Chúng trốn khỏi hang ổ u tối trong anh.
Em ngập tràn khắp chốn, em ngập tràn khắp chốn.

Chúng cư ngụ niềm cô đơn trong anh trước khi em ở đó,
và quen thuộc hơn em nỗi buồn của anh.

Giờ đây anh muốn chúng nói những điều anh cần thổ lộ
để em nghe, cũng như anh muốn em nghe anh.

Ngọn gió lo âu vẫn cuốn chúng đi theo.
Bão lốc mộng mị thường có khi ép chúng rạp xuống.

Em nghe những tiếng nói khác trong lời anh đau đớn.
Lời than vãn ngày xưa, máu những cầu khẩn cũ.

Hãy yêu anh, hỡi bạn đường. Đừng bỏ anh. Theo anh.
Theo anh, hỡi bạn đường, trên làn sóng lo âu này.

Nhưng tình yêu của em nhuộm vào lời anh nói.
Em chiếm giữ khắp nơi, em chiếm giữ khắp nơi.

Anh sẽ làm một vòng cổ vô tận với tất cả ngôn từ
cho hai bàn tay em trắng, mềm dịu chùm nho.

____________________


Nguyên tác


Para que tú me oigas
mis palabras se adelgazan a veces
como las huellas de las gaviotas en las playas.

Collar, cascabel ebrio
para tus manos suaves como las uvas.

Y las miro lejanas mis palabras.
Más que mías son tuyas.
Van trepando en mi viejo dolor como las yedras.

Ellas trepan así por las paredes húmedas.
Eres tú la culpable de este juego sangriento.

Ellas están huyendo de mi guarida oscura.
Todo lo llenas tú, todo lo llenas.

Antes que tú poblaron la soledad que ocupas,
y están acostumbradas más que tú a mi tristeza

Ahora quiero que digan lo que quiero decirte
para que tú las oigas como quiero que me oigas.

El viento de la angustia aún las suele arrastrar.
Huracanes de sueños aún a veces las tumban.

Escuchas otras voces en mi voz dolorida.
Llanto de viejas bocas, sangre de viejas súplicas.

Ámame, compañera. No me abandones. Sígueme.
Sígueme, compañera, en esa ola de angustia.

Pero se van tiñendo con tu amor mis palabras.
Todo lo ocupas tú, todo lo ocupas.

Voy haciendo de todas un collar infinito
para tus blancas manos, suaves como las uvas.

Pablo Neruda


Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss