Bạn đang ở: Trang chủ / Dịch thuật / Hai mươi bài thơ tình và một bài ca tuyệt vọng – XI

Hai mươi bài thơ tình và một bài ca tuyệt vọng – XI

Hai mươi bài thơ tình và một bài ca tuyệt vọng


Bài thứ XI


Pablo Neruda


Bản dịch Hàn Thuỷ(*)

Nhớ về Mya Thwe Thwe Khaing, cô gái Miến Điện



Xa như ngoài vòm trời, giữa hai ngọn núi
nửa vầng trăng treo.
Đêm lang thang, quay vòng, mắt nhìn đào bới,
Để đếm trong ao những tinh tú vỡ rơi

Ta nhíu đôi mày hình thập giá lễ tang, trốn chạy.
Lò rèn kim loại xanh, những đêm đấu tranh ngầm.
tim ta quay cuồng như bánh lái điên dại.
Cô gái đến từ nơi xa lắm, lưu lạc xa xôi,
đôi khi mắt cô loé sáng dưới bầu trời.
Giông bão rền rĩ, xoáy lốc dữ dội,
hãy đi qua trên trái tim ta, chớ dừng lại.
Gió từ mộ địa bốc lên, phá huỷ gốc rễ thiu ngủ của nàng và vung vãi khắp nơi.

Về phía bên kia nàng những cây to bật gốc đổ.
Nhưng nàng, cô gái mịn màng, câu hỏi của khói, nhánh lúa.
Là người con gái sinh ra từ gió và những lá cây lung linh.
Đoá huệ trắng nơi đám cháy, phía sau rặng núi đêm,
ôi ! về tất cả những điều tạo ra nàng, ta không nói gì được nữa.

Con dao lo âu đã chia cắt tim ta,
đã đến giờ đi trên đường mới, không còn môi nàng cười.

Hỡi bão táp đã chôn các quả chuông, giông tố đục ngầu xáo trộn
tại sao giờ đây động đến nàng, tại sao khiến nàng phiền muộn.

A! đi theo con đường cách xa mọi chuyện,
cũng chẳng mất đi sợ hãi, cái chết và mùa đông,
với đôi mắt chúng mở giữa màn sương.

(*) Bản dịch đã đăng FB từ lâu nhưng không còn
      nay xin đăng lại do xúc cảm thời sự


Nguyên tác


Casi fuera del cielo ancla entre dos montañas
la mitad de la luna
Girante, errante noche, la cavadora de ojos.
A ver cuántas estrellas trizadas en la charca.

Hace una cruz de luto entre mis cejas, huye.
Fragua de metales azules, noches de las calladas luchas,
mi corazón da vueltas como un volante loco.
Niña venida de tan lejos, traída de tan lejos,
a veces fulgurece su mirada debajo del cielo.
Quejumbre, tempestad, remolino de furia,
cruza encima de mi corazón, sin detenerte.
Viento de los sepulcros acarrea, destroza, dispersa tu raíz soñolienta.

Desarraiga los grandes árboles al otro lado de ella.
Pero tú, clara niña, pregunta de humo, espiga.
Era la que iba formando el viento con hojas iluminadas.
Detrás de las montañas nocturnas, blanco lirio de incendio,
ah nada puedo decir! Era hecha de todas las cosas.

Ansiedad que partiste mi pecho a cuchillazos,
es hora de seguir otro camino, donde ella no sonría.

Tempestad que enterró las campanas, turbio revuelo de tormentas
para qué tocarla ahora, para qué entristecerla.

Ay seguir el camino que se aleja de todo,
donde no esté atajando la angustia, la muerte, el invierno,
con sus ojos abiertos entre el rocío.

Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss