Bạn đang ở: Trang chủ / Dịch thuật / Im lặng đen

Im lặng đen


Một truyện ngắn của Csáth Gésa (1887-1919)


IM LẶNG ĐEN


Thế giới của Csáth Géza – một bác sĩ thần kinh, một kẻ viết truyện ngắn hay đến kỳ lạ – phi thời gian. Những điều Csáth viết ra nằm trong thế giới bên trong của con người – nơi, ẩn nấp những góc khuất của bóng đen tội ác, thứ vừa điều khiển vừa biến con người thành nạn nhân của chính nó. Bút pháp của nhà văn này là sự chân thành khôn tả – những tiếng nấc nghẹn ngào của trái tim sám hối đớn đau trong một kiếp làm người...

NHN



Tôi viết ra đây, thưa bác sĩ, một điều cần nói. Về em trai tôi, về cậu bé tóc vàng, mặt mũi hồng hào, có đôi mắt đen láy lúc nào cũng nhìn xa xăm. Và về một điều khác nữa. Về sự im lặng đen.

Em trai tôi đột nhiên lớn bổng.

Tối hôm qua nó vẫn còn là một cậu bé lọt thỏm, nhỏ xíu, vui vẻ. Sáng ra nó đã trở thành một anh chàng vạm vỡ. Với các bắp cơ lực lưỡng, mái tóc dày và đôi mắt cháy bỏng độc ác đáng sợ làm sao. Ôi, tim tôi đã đau nhói vào buổi sáng ấy. Tôi biết, tôi đã cảm thấy… rằng im lặng đen đã đến. Trên đôi cánh khiếp hãi của loài dơi.

Trên cái sân nhỏ sạch sẽ của chúng tôi bỗng mọc đầy những bụi hồng dại và cỏ bẩn. Ngói rơi từ mái nhà xuống và tường bóc ra từng mảng.

Và những đêm ghê rợn bắt đầu đến. Lũ em gái khóc ré lên trong giấc mơ của chúng. Cha và mẹ tôi thắp nến lên, nhìn nhau bằng khuôn mặt trống rỗng và mất ngủ. Không ai hiểu cái gì đã xảy ra và sẽ xảy ra cái gì. Chỉ tôi. Chỉ tôi biết. Tôi biết rằng im lặng đen đã tới.

Richard, gã thanh niên thô thiển phát gớm hôm thứ sáu nhổ một cái cây còn non và nướng chậm rãi trên ngọn lửa con mèo của Anikó. Con vật nhỏ bé quằn quại đau đớn cho đến khi làn da màu hồng hồng của nó chuyển sang màu nâu.

Chúng tôi đồng thanh khóc nức nở. Còn Richard cười hô hố bỏ đi.

Đêm hắn đột nhập vào một cửa hàng Do thái và cuỗm tiền từ ngăn kéo. Hắn chạy mất với số tiền và rải xu trên đường. Buổi sáng hắn ngủ quay trên giường khi chúng tôi nhìn thấy lòng bàn tay hắn bị bắn. Cảnh sát đã bắn thủng. Mẹ tôi quỳ bên cạnh giường và nhẹ nhàng rửa sạch những vết máu. Richard ngủ ngon lành.

Ô! Hắn mới kinh tởm làm sao.

Chúng tôi vây quanh hắn và khóc nức nở cho môt cậu bé tóc vàng có khuôn mặt hồng hào. Và tất cả mọi người cùng run rẩy chờ đợi sự im lặng đen.

Cha tôi một lần hét thất thanh trong sự bất bình:

- Richard! đồ giẻ rách, đồ súc vật độc ác, mày đi đi, đừng để chúng tao nhìn thấy mày nữa!

Richard không nói một lời, ăn hết chỗ thịt có trong đĩa. Các em gái của tôi thèm thuồng đứng nhìn thằng anh một mình ăn hết chỗ thức ăn. Bố tôi nhìn mẹ tôi. Đôi mắt họ đẫm lệ. Tôi thấy bố tái nhợt như xác chết, run lẩy bẩy. Ông sợ Richard.

Tôi nhảy bổ ra và đấm vào mặt gã. Hắn đá tôi vào tường và chạy ra khỏi phòng.

Tôi nằm hâm hấp sốt trong giường. Máu chảy trên đầu chỗ Richard đánh sượt da. Lúc đó hắn trở về. Đêm. Hắn phá cửa cửa chui vào phòng. Hắn cười khàng khạc giữa đôi mắt tôi và rống lên:

- Tao đã đốt nhà lão chủ đất, bởi vì con gái lão ngủ trong phòng, trên cái giường trắng như tuyết. Bộ ngực của nó nâng lên hạ xuống. Và cái giường bỗng bắt lửa. Lửa của tao. Đứa con gái tỉnh dậy trong cái giường lửa. Và đôi chân trắng muốt của nó lửa sẽ hôn thành màu nâu đen. Và đầu nó sẽ trọc vì nó nhiều tóc. Trọc lốc! mày nghe chưa, trọc lốc! Đứa con gái tóc vàng xinh đẹp của lão chủ đất sẽ trọc lốc.

Mọi người đưa Richard đến bác sĩ. Bác sĩ bảo hắn bị điên.

Tại sao nó lại điên? Tại sao lại đúng là bệnh điên?

Không, ồ, không. Đây chỉ vì sự im lặng đen. Tôi rất biết.

Chúng tôi đưa hắn vào nhà thương điên. Khi hắn nhận ra những người hộ lý giữ hắn, hắn lao vào họ. Hắn đánh một vài người chảy máu. Thế là người ta trói hắn lại, lấy gậy sắt vừa đánh vừa chửi rủa hắn. Richard nhổ nước bọt đẫm máu ra và hú gào. Ô! mới ghê rợn chứ giọng hú gào khủng khiếp này. Nó tràn ngập bầu khí quyển, bay rất xa đến các miền đất.

Khi chúng tôi cùng bố rời nhà thương điên, tôi nhận ra các ngóc ngách của những toa tàu hỏa đầy ăm ắp giọng rú gào thảm thiết này. Và nếu mi sờ ngón tay đến chỗ nào, mi sẽ nghe thấy tiếng khóc nức nở ẩn nấp xuyên qua ngón tay ấy.

Richard trốn thoát ngay hồi đêm. Hắn lấy gậy sắt đập vỡ cửa kính, rồi nhảy ra đường. Trán hắn xây xát. Nhưng hắn vẫn trở về nhà được. Hắn chạy.

…và theo chân hắn là sự im lặng đen.

Bình minh, ba giờ sáng. Tôi đã thức dậy khi Richard về. Tôi nghe rõ mồn một tất cả. Hắn trèo qua cổng.

Còn sự im lặng đen trùm lấy ngôi nhà bé nhỏ của chúng tôi bằng đôi cánh ẩm ướt ghê tởm của nó.

Hoa héo rũ xuống trong vườn. Những người đang ngủ gặp những giấc mơ nặng nề khó chịu. Họ trằn trọc trong giường, nghe thấy những tiếng thở dài đau đớn và đứt đoạn.

Chỉ tôi tỉnh và nghe ngóng.

Richard lặng lẽ rảo bước thật nhanh qua sân. Hắn bước vào căn phòng trước kia chúng tôi còn ngủ chung. Tôi không dám động đậy. Nhưng Richard cũng không thèm quan tâm đến tôi. Hắn lăn đùng ra giường và ngủ luôn.

Rồi sau đó mọi việc diễn ra đúng như sự im lặng đen muốn. Nó đè nặng lên ngực tôi, chui vào từng giọt máu tôi. Kinh khủng khiếp. Tôi muốn chạy trốn, nhưng nó đã chui vào giường tôi và thì thầm kể cho tôi nghe những câu chuyện rùng rợn khủng khiếp.

Tôi chồm dậy. Tôi đi tìm cuộn dây. Tôi buộc một nút thắt thật chặt rồi rón rén đi đến giường Richard. Tôi cảm thấy những tảng đá nặng trĩu đè xuống óc và vai mình. Đầu gối tôi run bần bật. Tôi lồng sợi dây xuống mái đầu to đầy máu kia rồi thắt nút.

Tôi nghỉ một chút.

Richard ngủ rất say. Tôi rất biết nếu tỉnh dậy hắn sẽ giết tất cả mọi người, hắn sẽ đấm vào khuôn mặt buồn rười rượi của bố, sẽ nắm tóc kéo lê lũ em gái trên sân. Thế là tôi không lưỡng lự thêm một giây nào nữa. Tôi thắt chặt nút dây thừng bằng tất cả sức lực của mình. Richard ngắc ngoải hấp hối tìm không khí nhưng không tỉnh dậy; rồi hắn hộc lên một tiếng dữ dội đạp mạnh vào thành giường, nhưng tấm thân đồ sộ quẫy đạp trong tay tôi một lúc không lâu.

Tôi bỗng nghe thấy tiếng cười ghê rợn của im lặng đen đột ngột rúc lên. Rồ dại, không ra tiếng. Một sự khủng khiếp lạnh toát tràn ngập.

Tấm thân lạnh ngắt của Richard co lại giữa đôi bàn tay tôi.

Tôi thắp nến.

Trong giường một đứa trẻ mỏng manh đang nằm. Với khuôn mặt đen xám.

Lọt thỏm cậu em trai Richard tóc vàng với khuôn mặt đỏ hồng, cậu bé điên bé bỏng của tôi. Với đôi mắt đen láy nhìn vào vô tận sâu thẳm.

Và im lặng đen – tôi nghe rõ tiếng cười khanh khách của nó.

Tôi ước ao không bao giờ phải nghe thấy giọng cười khanh khách này nữa bởi nó làm tôi đau nhói từ lưng xuống và trong đầu. Tôi không muốn nhìn thấy đôi mắt đen lay láy dán vào khoảng không vô tận của Richard bé bỏng nữa; bởi nó làm cổ họng tôi tắc nghẹn và tôi không bao giờ có thể ngủ được nữa. Đúng thế, bác sĩ ôi , tôi không thể nào ngủ một cách bình thường được nữa rồi...


( Trích từ tập truyện ngắn của Csáth Geza)

NGUYỄN HỒNG NHUNG
dịch từ nguyên bản tiếng Hungary.



Giới thiệu Csáth Géza và tác phẩm


Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss