Bạn đang ở: Trang chủ / Dịch thuật / Thơ Juhász Gyula

Thơ Juhász Gyula

- Juhász Gyula & Nguyễn Hồng Nhung dịch — published 15/06/2021 18:08, cập nhật lần cuối 15/06/2021 18:08

THƠ JUHÁSZ GYULA


Nguyễn Hồng Nhung dịch


(từ nguyên bản tiếng Hungary)



hinh

Juhász Gyula ( 1883 – 1937 )



Một trong những nhà thơ Hungary có số phận kỳ lạ, bất hạnh nhất, nổi tiếng nhất của nửa đầu thế kỷ XX. Người ta thường gọi ông là một trong những nhà thơ u sầu nhất trong diễn đàn thi ca Hungary

Mười sáu tuổi ông đã có thơ đăng trên tạp chí văn chương đương thời lớn, ông kết bạn với nhiều văn sĩ đương đại nổi tiếng, ông đặc biệt chịu nhiều ảnh hưởng từ Ady Endre. Ông tốt nghiệp ngành văn học và ngôn ngữ Hungary-Latin ở Budapest.

Khi bắt đầu cuộc đời làm thày giáo ở một tỉnh lẻ vào năm hai mươi tư tuổi, ông đã nghĩ đến chuyện tự tử. Ông lên Budapest, đến cầu Xích định nhảy xuống dòng Đanuyp, bất ngờ người tình thuở thiếu thời- nàng Klima Ilona đi qua cầu, nàng báo cho ông biết ở Szeged- thành phố ông sinh ra vừa xuất bản tuyển tập thơ đầu tiên của ông. Cái tin này trả lại ông niềm hứng khởi sống, ông quay về nhà.

Trong quãng đời tiếp theo xảy ra một sự kiện tác động rất lớn đến ông: mối tình tuyệt vọng của ông với nữ diễn viên Sárvári Anna - từ đây thi phẩm tuyệt đẹp „Anna” ra đời.

Ông dạy học ở nhiều nơi nhưng không bao giờ cảm thấy hạnh phúc. Năm ba mươi mốt tuổi, ông tự bắn vào ngực mình nhưng được cứu sống, vài năm sau ông lên cơn động kinh phải chữa trị trong bệnh viện và chính thức trở thành một bệnh nhân thần kinh. Khi được cứu sống trong bệnh viện, một nữ phóng viên của một tờ báo của thành phố đến thăm ông với mục đích phỏng vấn nhà thơ, chính mối cảm tình với cô gái này làm tình yêu cuộc sống trở lại với ông.

Hai năm sau, tuyển tập thơ thứ hai của ông (Thơ Mới) ra đời, thành công rực rỡ. Ông tiếp tục đi tiếp con đường sáng tạo và tham gia các hoạt động văn chương báo chí sân khấu của mình. Ông nhận giải thưởng văn chương danh giá Baumgarten hai năm liền khi bốn mươi sáu tuổi, nhưng thành công không ngăn cản nổi ý định tự tử theo ông suốt cuộc đời. Cuối cùng ông đã uống thuốc ngủ tự tử.

Trong cả đời mình, Juhász Gyula mang nỗi cô đơn không bầu bạn, căn bệnh thần kinh hiểm nghèo và thế giới tinh thần bi thảm đã đóng dấu ấn ngay từ đầu lên thi ca của ông. Nền tảng giọng thơ trữ tình của ông là nỗi buồn sâu thẳm và không thể nào trốn tránh nổi. Chủ nghĩa tượng trưng đầu thế kỷ XX. không ảnh hưởng nhiều đến ngôn ngữ thơ cụ thể, trực tiếp , dễ hiểu của ông. Các bài thơ của ông thường ngắn gọn, chặt chẽ. Juhász Gyula là bậc thầy của giọng thơ trữ tình theo chủ nghĩa ấn tượng. Ông mang niềm tin sâu sắc vào nghệ thuật, đấy là thiên đường đã mất đối với ông.

Trong đời ông người ta thường nhắc tới hai người đàn bà đặc biệt: nữ diễn viên Sárvári Anna- nàng thơ trong thi phẩm của ông và Kileny Irma- người tình tự nguyện cuối cùng giữ gìn di sản thơ Juhász Gyula. Sau này cả hai người phụ nữ này đều chọn con đường tự sát để kết liễu đời mình.

N. H. Nhung


MỘT SỐ BÀI THƠ DỊCH



1/ HƯU


Đã từ lâu không còn nghĩ về em

Tình yêu giờ đây là khu vườn nghĩa địa,

đã từ lâu không còn đến các nghĩa trang.

 

Đã từ lâu  không còn hát cho em,

những bài hát những khoảng  xa vời vợi

đã từ lâu không còn rõi xa xăm.

 

Giờ đây anh ngồi trong bụi đất trần gian,

ngây ngất ngắm hoàng hôn đỏ úa,

và lục lọi giấc mơ trong rượu cát.


                             NGUYỄN HỒNG NHUNG dịch

( Budapest. 2014. szeptember 3.)



2/ TRƯỚC KHI NGỦ


Mỗi đêm – theo lệ xưa Thiên Chúa giáo-

thì thầm cùng lương tâm:

Mi đã làm gì? Mi đã xúc phạm gì?

Mi đã không làm gì?- trả lời đi, ta hỡi!


Trái tim luôn là chiếc ly tràn.

Mi đã làm gì? Ta tỉnh dậy vui mừng

dù ngái ngủ, bởi mỗi ban mai an lạc

kéo theo mơ ước ngàn đời: cùng mặt trời thức giấc.


Rồi ta lên đường, bởi: đời sống là lên đường

đến với đích, và không bao giờ ở lại một đích.

Còn, mi đã xúc phạm gì? ta là con người,

trở thành con người: thật đáng xót thương

và vinh quang. Như ngôi sao là ngôi sao

đất là đất, con người vẫn chỉ là con người.


Hãy ngủ thật ngon! Rồi thức giấc cùng mặt trời,

chừng nào cuộc đời vẫn còn chịu được,

chừng nào còn khỏe và vẫn còn hứng thức dậy.

Và nếu đôi môi mi hết biết chạm môi

nhưng mi vẫn cất lời, và đôi tay mệt mỏi của mi

hết ôm choàng nổi, linh hồn mi

vẫn âu yếm: thế gian- con người- ngày mới.


NGUYỄN HỒNG NHUNG dịch

( Budapest. 2014. július 29.)


3/ VỀ LỄ PHỤC SINH

Bài thơ này chào đón, mi, kẻ chuyển hóa quay về

Lễ Phục Sinh trên thế gian, mọi nẻo

những ngọc ngà đồng cỏ, chói chang nắng sớm,

ôi mi, cánh rừng thưa dậy thì lảnh lót reo ca!


Bài thơ này chào đón, đời sống ơi, kẻ tự tin vĩnh cửu

hãy nhận từ ta khúc hát lóng lánh lệ ban mai:

với tim ta tang tóc cũng là giấc mơ vỗ cánh,

và cuộc đời: chiến thắng từ những tàn tạ trôi

Lễ Phục Sinh, truyền thuyết vĩnh hằng, vật hẹn thề quý giá,

hãy cho ta nhún nhảy trên khúc nhạc Xuân,

niềm vui: hôm nay ta mở toang cửa sổ

lão già Faust chờ đợi mi, hỡi hy vọng mộng mơ!

Hoa phủ ngập tràn con mương đầy máu,

Xuân chua chát ơi, hãy nghe tiếng hát ta

bởi bao nhiêu Xuân ta quên lãng,

quên hôn trong cái hôn, quên lời trong khúc ca!


Mờ mịt bên ánh sáng Phục Sinh xưa,

và bao thế hệ mất tăm cùng an ủi,

ta ca vang Phục Sinh một lần mới

tặng cho mi xanh lá lẫn âm thanh,

và âm thanh này mọi tiếng chuông cùng gióng,

để ngập tràn một Phục Sinh khát vọng hằng hà.

Chừng nào còn: xanh trên cành và đỏ thắm thế gian,

hãy tuyên bố, trần gian ơi, rằng Phục Sinh đang đến!


NGUYỄN HỒNG NHUNG dịch

( Budapest. Lễ Phục Sinh 2015. április.)


4/ ANNA MÃI MÃI

Nhiều năm đến rồi đi, em còn lại

từ những kỷ niệm của anh, phai nhạt dần.

Khuôn mặt em trong tim anh mờ ảo

bờ vai em vụt biến và giọng nói của em,

nhưng anh không chạy theo

lạc khu rừng ngày càng thẳm sâu của đời sống.


Hôm nay anh bình thản gọi tên em,

hết run rẩy trước một ánh mắt nhìn

anh đã biết, trong nhiều, em chỉ là một,

Tuổi trẻ điên rồ, ôi, thế gian….


Đừng tin, trái tim ơi, vô ích

tất cả đã trôi qua, đừng, đừng tin!

Bởi em sống trong tất cả, trong chiếc cà vạt

lệch đi của anh, trong câu nói lỡ,

trong mọi lời thăm hỏi lẫn, nhầm,

trong mọi lá thư đã xé của anh

và trong suốt cả một cuộc đời sai sót của anh.

Em vẫn sống - thống trị trên tất cả, Amen.


Nguyễn Hồng Nhung dịch

( Budapest 2015. oktober.08)



5/ KHÔNG CÓ LỜI TỪ BIỆT


Không từ biệt, bởi vì không có lời từ biệt.
Mọi con sông đời ta đều tuôn đổ biển xanh
Mọi tàn lụi đều bay về trời rộng.
Mọi bến bờ của cái chết hóa tận cùng.
Không từ biệt, vì không có lời từ biệt
chỉ cảnh vật quá khứ đợi khắp nơi.


Không từ biệt, bởi đợi ta chỉ cảnh tượng dĩ vãng.
Cái TÔI cũ gặp ta rơm rớm buồn, 
cái TÔI cũ, nỗi sầu tổ tiên sao nặng trĩu
cùng nỗi buồn mới hôm nay san sẻ nỗi niềm.
Không từ biệt, bởi chỉ cảnh vật xưa chờ đợi
khao khát nở hoa từ cảnh vật mới hơn.


Cái TÔI cũ gặp ta, buồn rơm rớm.
Hỏi: cậu đã ở đâu, cậu bé ngoan?
Ta trả lời: tôi đã âu sầu bằng quá khứ,
rồi chợt nhận ra, mọi biệt giã đều kiêu căng.
Chỉ là vòng quay-vòng quay, không vật vờ thất thểu
rồi bước vào vĩnh cửu, hỡi người khách lữ hành !


Nguyễn Hồng Nhung dịch
( Budapest. 2015. október 6.)


6/ KHÔNG BAO GIỜ ….


Tôi chỉ là nhà thơ không là gì khác,

chiếc lá, tách khỏi cây xanh

khát vọng mộng mơ giang bổng,

rơi từ đêm thẳm vào bình minh.

Và đôi khi bay vút lên bầu trời

và đôi khi rơi trở về bùn đọng

và đôi khi mắc bụi cây hoang

nhưng không bao giờ được bình lặng.

Nguyễn Hồng Nhung dịch

               ( Budapest. 2015. október 1.)

 

7/ LỜI CẦU NGUYỆN

 

Hạnh phúc lớn lao nỗi đau sâu thẳm

xin đừng thăm viếng ta;

Chúa ơi hãy ban sự run rẩy dịu dàng

cho trái tim con tội nghiệp !              

 

Ánh mặt trời chói chang làm đớn đau chăng

bão giông khốc liệt xé xác ta chăng

hãy thanh lọc linh hồn ta thấu suốt

ôi tia nắng Thu của tội lỗi ta!

 

Con không chờ thêm nhiều Xuân, lạy Chúa

nhưng những đóa hồng Thu vẫn tươi tỉnh nở hoa

và dù cho ngày của con tàn lụi

vẫn  lấp lánh ngàn sao!

 

NGUYỄN HỒNG NHUNG dịch

( Budapest. 2016. április 24.)


8/  CUỘC SỐNG LÀ MỘT GIẤC MƠ NGẮN NGỦI

               (Vita somnium breve)


Ta đã thử vài đôi lần cái chết,

nhưng trái tim đớn hèn của ta luôn hoảng hốt quay về,

vô ích cảnh tượng quanh ta thung lũng chết,

 dường như đâu đây vẫn có người đợi ta.

 

Có thể ta đã từng gặp em,

có thể từ ngôi sao xa xôi em sắp xuống;

có thể chỉ trong giấc mơ, trong khát vọng tận cùng,

có thể ta chỉ gặp em trong cái chết.

 

Thôi, mặc kệ. Tiếp tục đi trọn con đường đất,

dù bùn đen hành hạ, dù chán ngán bụi trần,

chỉ một giấc mơ trong tim, duy nhất…

 đấy chính là đời ta, giấc mơ này

một cuộc đời sẽ tặng ta một cái chết đẹp cô đơn.

 

NGUYỄN HỒNG NHUNG dịch

( Budapest. 2016. május. 03)


9/ TÔI KHÔNG CHO GÌ KHÁC.....


Tôi không cho gì khác, chỉ những gì tôi có

một trái tim đau và biết hát

cuộc đời tôi là nỗi khát nghẹn ngào của

bao niềm hạnh phúc.

Hãy đến đi những bài ca mới

cho triệu triệu con người.


NGUYỄN HỒNG NHUNG dịch

( Budapest. 2016. május. 26)


10/ MỘT BÀI CA


Nếu những đóa violet của chúng mình héo hắt,

nếu mùa xuân của chúng mình mang về giá băng,

nếu mùa hè của chúng mình bỏng rát,

nếu sự cứu rỗi biến đi, năm tháng trôi,

nếu đôi cánh những bài ca của chúng mình liệt tê,

nếu trước mắt chúng mình hiện ra chiếc giường mộ.

An ủi nào tặng nổi chúng ta?

Những đóa hoa hồng mà chúng mình không với tới.


NGUYỄN HỒNG NHUNG dịch

( Budapest. 2016. május 28.)


11/ HÒA BÌNH


Trong sâu thẳm sự vật  hòa bình sống

Trong  cảnh vật đêm ẩn náu hòa bình

Sự vô tận hợp tấu lời hòa hợp

và vĩnh hằng chỉ là giấc mộng sâu lắng của chúng mình.

 

Mọi nỗi buồn từ từ thành bình lặng

mọi vật lộn thành chiến thắng mai sau

và những đớn đau –vết thương rỉ máu

giúp mình  nhìn vượt  chật hẹp cuộc đời.

 

Bạn ơi: hạnh phúc là vĩnh cửu

 trên cảnh vật này cái đi qua đều là cái tốt

và cuộc đời -  đám rước lớn huy hoàng.

 

Đám rước tiến về phía những lối mòn và mộ chí

 lặng lẽ đi phía cảnh Trời,

nơi: sự vô tận là một trạm của nó.

 

NGUYỄN HỒNG NHUNG dịch

( Budapest. 2016. június 6.)



12/ CHO KẺ ĂN MÀY


Cho kẻ ăn mày, kẻ đứng góc đường

kẻ gánh nặng cuộc đời đè xuống đôi vai

trong đôi mắt mù sự ra đi của dương thế.

Mi cho kẻ ăn mày tờ giấy bạc

và nghĩ rằng mi tốt bụng biết bao.

Ta đứng trước kẻ ăn mày ngượng nghịu

không biết nói gì,

muốn vuốt ve vầng trán kẻ ăn mày

nhẹ nhàng ôm ngang lưng,

đặt trái tim ta vào mũ,

rồi lễ phép xin,

rằng tôi vẫn đang vật vờ với đôi mắt sáng

trên con đường đi về mộ của những niềm vui,

rằng tôi vẫn chưa oằn lưng vì số phận,

tôi muốn đảm bảo rằng

tôi cũng là một kẻ ăn mày như thế

là bạn là đồng hành, là người đau khổ

bởi một tương lai hạnh phúc tự do hơn

tôi cũng đâu dám hứa hẹn với người

bởi với người đấng chuyển hóa sẽ là cái chết….

NGUYỄN HỒNG NHUNG dịch

( Budapest. 2016. június 5.)


13/  NIETZSCHE


Trên con đường đơn độc bay lên

xin chào, kẻ mộng mơ hành động

chú lùn ném lên mi chiếc mũ hề của nó

và mù lòa nhảy hố vĩnh hằng:

MI với ta - bảng chỉ dẫn đường!

 

Những lý tưởng sầu muội của mi khiến dãy Alpes chóng mặt,

nhưng từ trên cao nhân thế này đẹp hơn,

 đột phá lên cao đến tận trời xanh,

hãy quên đi những dốc cằn đờ đẫn,

bởi chỉ từ máu nở hoa, chỉ từ máu!

 

Ôi mi từng là thung lũng đẹp, người yêu hiền dịu,

nơi trái tim ta vẫn lặng lẽ quay về,

nhưng  độ cao ngày càng quyến rũ,

mới gần làm sao xanh vô tận, bầu trời

phá ra cười trên những cảnh  vật lộn đã đi qua!

 

Và nếu khóc than,  những tình yêu đã biến mất

và nếu khóc than, những mùa xuân đã trôi qua:

như  cơn sốt phá đồ chơi con trẻ

ta quên đi mọi tranh đấu, chiến thắng dại khờ

và chỉ biết,  một mình ta  còn lại!

 

NGUYỄN HỒNG NHUNG dịch

( Budapest. 2016. junius. 05)


14/ BÀI CA


Và thế là tôi bắt đầu chơi

với hoa và đêm tối.

Tôi chơi lần cuối

với hy vọng, với cái hôn.

Tôi chơi với tương lai

chơi với tình yêu,

chơi với đời tôi kỳ lạ

vỡ nát, mồ côi.

Tôi chơi với ngôn từ đẹp đẽ

với buổi dạ hội, với trái tim thiếu nữ,

với khăn liệm trắng

với cái chết đen.

NGUYỄN HỒNG NHUNG dịch

( Budapest. 2016. június 14.)


15/ Nietzsche -2


Bỏ xa mọi thông thái vui tươi

và những nỗi buồn đau ngớ ngẩn, sau vầng trán cao,

như những con dơi bay trong đêm đen

những mù sương tối tăm lượn quanh đặc quánh.


Nguyễn Hồng Nhung dịch

( Budapest. 2017. május 3.)


16/ TRONG BÀN TAY THƯỢNG ĐẾ

 

Trong cơn mưa rào của một ngày tháng Sáu

mơ màng bắn những mũi tên vàng

trong chiếc quần rách, áo khoác húng hắng ho

ông lão vô gia cư ngủ trên ghế.

 

Xung quanh lão  đời ồ ạt sôi bỏng

những chiếc xe gào rú vun vút lao,

đầu thõng xuống  quay về miền đất khác,

lão đang  mơ  một hạnh phúc tháng Năm.

 

Tôi nhìn lão âm thầm ghen tị,

chiếc ghế nằm như đời lão cứng đơ,

nhưng lão ngủ ấm êm thanh thản

trong lòng bàn tay Thượng Đế - giấc bình yên.

 

NGUYỄN HỒNG NHUNG dịch

( Budapest. 2016. június 4.)


17/ TÌNH YÊU ĐẦU TIÊN

1.

Anh thổ lộ dăm bài ca mơ màng về em

nửa thì thào, nửa nghẹn ngào,

nhưng anh biết khổ đau anh nơi ấy

hạnh phúc ngập tràn trong bài ca cỏn con!


Nếu sau này anh thành kẻ mộng mơ câm lặng

bài ca này mãi là trái tim anh.

Hãy tỏa hương vào tim em nức nở

hãy ngọt ngào hơn đời sống vĩnh hằng!


2.

Người ta bảo!...nhiều điều người ta bảo

về em, sắc đẹp dịu dàng, thiên sứ của anh

rằng họ sẽ làm em cắt đứt

anh chỉ mỉm cười, lắng nghe!


Hãy để lỗi lầm em như biển

Anh sẽ chẳng bao giờ nhận ra

em cứ đẹp rạng ngời, vĩnh viễn

bởi em là tình ái đầu tiên!


3.

Biết không người thương, rằng anh yêu em,

Biết không người thương, cái gì là tình ái

Em có nghe nỗi niềm anh thổ lộ

đến đây, em hãy đến với anh!


Nhưng thôi! bằng nỗi niềm này anh cảm,

anh mãi mãi là kẻ nợ nần

và các ngươi, một vĩnh hằng buồn bã

những bài ca tình ái ngọt ngào!

4.

Tình yêu của ta - bí ẩn lớn lao,

đến thì thào ta cũng đâu hề dám

vậy mà, vậy mà vẫn là tất cả

một sâu thẳm lạ kỳ- bí ẩn này!


Đau ngất ngây như rạng ngời lặng lẽ

đến bên ta thong thả, bồi hồi

nhưng dù trong lặng câm, chôn vùi, dấu diếm,

vẫn y nguyên xanh mãi một tình yêu!


NGUYỄN HỒNG NHUNG dịch

( Bp. 2017. február 22.)



18/ BẾN THÔN QUÊ


Bến dừng chân trong mùa thu phảng phất

đợi chờ, nhưng không biết, đợi gì?

Khói sương mịt mù sau lưng, trước mặt

ta ra khỏi xưa thân ái đã lâu rồi,

ôi, đã từ lâu, kệ: quá xa hay gần gũi!


Nếu ở lại đây với những nỗi buồn

ích gì? và nếu mang nó đi,

ta thức dậy cùng mi ngày mai ảm đạm

cho những gì đã ra đi xa mãi

trái tim vang vọng dải băng tang.


Bến dừng chân trong mùa thu phảng phất,

ai chơi dương cầm phía trên kia,

cuộc đời ta dạo cung đàn trong u uất

tẻ nhạt, một chiều , nơi ấy trên đầu,

như thể trong một nghĩa trang bé nhỏ

trên những nấm mồ gió lượn… ngân nga…


Nguyễn Hồng Nhung dịch

( Budapest. 2017. május 10.)



19/ ĐỢI XUÂN


Nhắm nghiền đôi mắt gió hướng đông

hương hoa chuông thoang thoảng

bầu trời đêm tím biếc

những giấc mơ mình nhẹ bước xuân.


Dưới tuyết phủ thoắt rộn ràng nhịp đập

trái tim đất sâu và câm lặng hoàn hình

những mầm non, sinh linh tạo dựng,

để những nụ xinh phô lấm tấm cánh đồng hoang.


Nắng vĩnh hằng vẫn đang còn nhợt nhạt

nhưng những vì sao đã đẫm vị xuân

và bao giọng đêm thì thào âu yếm

mình đang tới đây!- cả thế giới phục sinh.


Áp đất đen lặng tim mình thổ lộ

ngước nhìn trời, trộm tìm kiếm sắc màu

giữa đất và trời lời thiên thần nhắn gửi

báo tin mừng một đời sống hồi sinh.

Bởi Lời hạnh phúc và thiêng liêng Công lý

là luật vĩnh hằng - lời an ủi vĩnh hằng

rằng đời sống sẽ thắng sẽ sinh sôi sẽ gắn bó

và sẽ cuốn đi mọi trở ngại già nua!


Nguyễn Hồng Nhung dịch

( Budapest. 2017.05.15)



20/ BUDDHA


    Thần tượng Ấn độ mỉm cười   

   mơ màng vào vô tận. 

Hãy dạy ta nụ cười nho nhỏ

cho nỗi thống  khổ mênh mông.

Hãy dạy ta nụ cười nho nhỏ

 hỡi thần tượng vĩ đại –nụ cười vĩnh hằng,

cuộc đời này sao hữu hạn

hành tinh này sao lạ kỳ.

 

Thần tượng Ấn độ mỉm cười

còn ta dưới này đã lâu than khóc,

ta đọc các thánh kinh

ta vật lộn, chờ đợi để tin.

Thần tượng Ấn độ mỉm cười,

mỉm cười xuyên đức tin ta,

tính Không tuyệt tác làm sao

chiếc quan tài vô tận.

 

Nơi những đóa hoa không nở

để dành cho sự héo tàn,

những tình yêu, những giấc mơ

là hoa của cái chết.

 

Thần tượng Ấn độ mỉm cười,

tốt lành sao cơn sốt cuộc đời

và cũng độc ác sao-đời sống,

ta bật khóc ngước nhìn Người

thần tượng vĩ đại- nụ cười vĩnh viễn.

 

NGUYỄN HỒNG NHUNG dịch

( Budapest. 2016. május. 31)



 21 / ÂN SỦNG CHO NHỮNG NGỌN THÔNG 


Khi những khóm hoa tím  nở tung cùng Xuân

Thông vẫn trầm ngâm, suy tư im lặng.

Chin hót véo von, khắp các cành hoa nở

Thông vẫn đứng trân trân côi cút giữa thế gian.

 

Nhưng, Đông rồi! hoa lá chim muông - đâu?

Thông vẫn vĩnh hằng tươi tỉnh.

Chúa phù hộ thông ơi! linh hồn  trong lành chung thủy.

Tín đồ  rao giảng lặng câm bất diệt một Tình Yêu.

 

NGUYỄN HỒNG NHUNG dịch

( Budapest. 2016. május 28.)



22/  THI SĨ


Có những nhà thơ không bao giờ hạ bút

chỉ trong tim thi phẩm cất lời ca

khi những nỗi buồn mênh mang xâm chiếm

họ bỗng thành thi sĩ, tội nghiệp chưa.

 

Những kẻ cũng mơ màng về một thế giới đẹp hơn

nỗi ngất ngây cũng làm họ trở nên rạng rỡ,

và họ cũng từ bỏ, đớn đau, ủ rũ

giống hệt  thi nhân-những kẻ biết làm thơ!

 

NGUYỄN HỒNG NHUNG dịch

( Budapest. 2016. május 27.)      



23/ MỘT LẦN NỮA THEO KIỂU NHẬT


Mùa xuân mới trước tiên không phải thành phố

ngập tràn hạnh phúc từ các ngõ tối âm u.

Xuân vụt lướt đến nghĩa trang với sắc hoa rực rỡ

mơ mộng bay giữa những nấm mồ và sáng tác khúc ca.


Trăng hôm nay thức trằn trọc đơn chiếc làm sao

khó hiểu, kỳ quặc trên bầu trời già cỗi,

như một ông lão ngồi rơi nước mắt

vì một tình yêu, xa lắc một tình yêu.


Tôi xây cất nhà bằng biết bao tờ giấy,

vậy mà động đất nhà cũng chẳng hề chi .

Thắp sáng bên trong trên mịt mù tang tóc,

nụ cười qua đời của những hoàng hôn.

NGUYỄN HỒNG NHUNG dịch

( Budapest. 2016. június. 17)



24/ TẤT CẢ….


Tất cả các buổi sáng,

những câu tạm biệt ào đến cả đội quân.

Tất cả các buổi trưa

ta cảm thấy mình đã sống qua và đạt lên điểm đỉnh.

Tất cả các buổi tối

vĩnh viễn lên đường mọi hy vọng và những khát khao.

Để sớm mai, sớm mai

Với cuộc đời trầm ngâm ta lại đi giã biệt.


Nguyễn Hồng Nhung dịch

(2017. július 5.)


25/ SẼ ĐẾN NOEL


Vương quốc Thần Tiên sống dậy trong tim

lúc đến tháng Mười Hai.

Ta ngước tìm một ngôi sao yêu quý,

sà xuống lời hẹn ước bí ẩn tuyệt vời

lúc đến tháng Mười Hai.

 

…Dạo thế gian với trái tim tin cậy,

và thương tổn  đời trao

 ta hàn gắn trong con  tim im lặng,

để lần nữa tin vào niềm thương yêu thần thánh

 lúc đến tháng Mười Hai.

 

…..Để khi nào đó lời phân vân do dự của em,

anh chỉ thoảng nghe và nhìn em buồn bã.

Chúa Hài Đồng đang ở sát gần ta,

chúng mình hãy thánh thiện hơn, hãy kiên định  niềm tin

 không chỉ lúc tháng Mười Hai đến.

 

Nguyễn Hồng Nhung dịch

( Sài gòn 2017. augusztus 12.)



26/KỶ NIỆM


Trong một vở nhạc kịch cũ mèm

ta đã quá yêu một nàng diễn viên xinh xắn.

Nàng diễn trong thời rococo xa xăm

và đùa nghịch với trái tim ta thời hiện tại.

Ôi trò chơi thiên thần từ Thượng Đế

 món quà buồn đau từ số phận ghen tuông.

Người đẹp tóc vàng trong hồn ta lấp lánh

dù trò chơi đã kết thúc từ lâu.

Một bản tình ca sống mãi trong trái tim

nhưng lời ca ta đã quên từ dạo ấy.

Ta- một khán giả  mệt mỏi, chán chường, buồn bã

 đã hiểu ra: tất cả đàn bà đều là diễn viên!

 

Nguyễn Hồng Nhung dịch

( Sài gòn 2017. augusztus 2.)



27/ GIORGIONE


Tranh của chàng là những giấc mộng vàng và tím đỏ
những biển tóc vàng những dải lụa tinh khôi
những trưa rạng rỡ và những chiều êm ả
nắng mặt trời thiêng trên đảo và trong tim.

Chàng là niềm tự hào của Velence giàu có
sống trong sắc màu và tự tại niềm vui
ánh xanh của đôi mắt và ánh hửng thanh thiên
kể lại sự phục sinh của Hy Lạp cổ.

Ta biết! ta biết! chàng mong chờ trong lệ rỏ
nàng Bac ba ra xinh đẹp xa xôi,
máu của chàng tím đỏ và mơ ước xanh biếc.
Giorgione, ta cũng thế thôi, người nghệ sĩ,
bản sô net của ta là sợi dây chuyền vàng
nhúng trong nước mắt rơi khát vọng!

NGUYỄN HỒNG NHUNG dịch
( Bp.2019. április.27)


28/ BÊN ANH LUÔN LUÔN

Anh còn nhớ, mình từng chơi đùa cùng nhau

rất lâu rồi! xa lắm

Em không là Anna, em chưa có tên

nhưng lúc đó đã buồn thương đoạn cuối,

anh đã chia tay em, anh đã xuống trần gian.


Anh vẫn nghĩ mình sẽ lại vui đùa

với mái tóc xõa vàng, bờ vai ngà ngọc

nhưng đâu đó qua màn sương vô tận

cuộc chia ly cũ lại nhức nhối trong anh,

một cái tên xa xăm, một nỗi buồn thăm thẳm…


Nguyễn Hồng Nhung dịch

( Budapest. 2020. Május. 26.)



29/ TRƯỚC CUỐN SÁCH


Hỡi nỗi buồn chớ dối lừa

đầu độc tận thẳm sâu những vần thơ,

bất chấp u sầu cùng tranh đấu

mặt trời kia đã tỏa sáng đến ta.


Chỉ một điều đau và quấy nhiễu,

nắng mặt trời này quá ít niềm vui,

chỉ một thẫn thờ trên cao vợi,

ta đã quá nhiều lần chơi vơi.

Nguyễn Hồng Nhung dịch

( 2020.09.08)

Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Không nên bỏ qua

Đạo diễn Leon Lê giới thiệu Song Lang ở Paris ngày 09/10/2021
Yda Song Lan, Leon Lê

Các sự kiến sắp đến
Exposition Mai-Thứ 16/06/2021 - 24/10/2021 — Musée des Ursulines, 5 rue de la Préfecture, 71000 Mâcon
Ciné-club Yda présente le film Song Lang de Leon Lê / giới thiệu phim Song Lang của Leon Lê 09/10/2021 16:00 - 20:00 — Cinéma Grand Action
Các sự kiện sắp đến...
Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss