Bạn đang ở: Trang chủ / Dịch thuật / Thơ Szymborska

Thơ Szymborska


Thơ Szymborska


Thái Linh dịch





Những đám mây



Để tả những đám mây
Tôi phải vô cùng gấp gáp
Bởi chỉ sau khoảnh khắc
Sẽ chẳng còn là chúng, sẽ khác ngay
Chúng sẽ bắt đầu đổi thay.

Đặc điểm của những đám mây
Là không bao giờ lặp lại
Về hình dáng, tông màu đậm nhạt
Về tư thế và cách sắp đặt.

Những đám mây
không mang gánh nặng nào trong ký ức,
Trên các sự kiện của cuộc đời, chúng nhẹ nhõm bay lên.

Mây làm nhân chứng cho điều gì cũng khó mà nên -
ngay lập tức, chúng tản ra tứ phía.

So với mây kia
Cuộc sống này có vẻ là chắc chắn,
dường như lâu bền, hầu vĩnh cửu thiên thu.

Bên cạnh những đám mây
Ngay cả đá nom cũng như chiến hữu
mà ta có thể cậy nhờ,
còn những đám mây ư,
chúng là đám chị em họ xa ham chơi phiêu lãng.

Hãy cứ để loài người sống ở trên đời, nếu như họ muốn
Rồi từng người lần lượt chết đi
Những đám mây chẳng thấy lạ lùng gì
về chuyện ấy.

Chúng vẫn đang diễu hành như đã từng, huy hoàng lộng lẫy
Trên suốt cả cuộc đời anh
Và trên đời tôi, còn chưa hoàn thành.

Những đám mây không có nghĩa vụ phải chết cùng chúng ta
Chúng không cần ai nhìn thấy để có thể bay xa.








Tình hạnh phúc



Tình hạnh phúc. Có bình thường không nhỉ?
Có nghiêm túc không, có ích lợi gì –
Từ hai kẻ yêu nhau thế giới sẽ được chi,
những kẻ không nhìn ra thế giới?

Họ tôn vinh nhau lên bục cao vời
chẳng vì thứ công lao gì sất.
Được chọn ngẫu nhiên từ muôn triệu người, nhưng họ tin thành thật
rằng mọi điều không thể khác đi –
họ được thưởng ban vì lý do gì?
Không gì hết.
Ánh sáng từ nơi không ai biết
sao chỉ chiếu soi riêng họ mà thôi?
Điều đó có bất công không? Có chứ, hẳn rồi.
Có vi phạm những tháp ngà nguyên tắc?
Có hạ bệ ngôi cao đạo đức?
Đương nhiên.

Hai con người hạnh phúc ấy, hãy nhìn xem:
Giá như họ che giấu đi đôi chút,
vờ rầu rĩ để bạn bè không thấy bực!
Nghe xem họ cười dễ ghét biết chừng nào,
thứ ngôn ngữ họ dùng mới lừa mị làm sao!
Những lễ nghi, những hành vi nhỏ nhặt,
những nghĩa vụ đối với nhau mà họ cố tình bày đặt,
tựa một âm mưu sau lưng cả loài người!

Mọi sự sẽ đi tới đâu, ai đoán nổi hở trời,
nếu người ta noi theo gương họ.
Tôn giáo và thi ca biết lấy gì nương tựa?
Những gì được nhớ ghi, những gì bị chối từ?
Ai còn giữ mình trong giới hạn khư khư?

Tình hạnh phúc. Phải chăng cần thiết?
Sự tế nhị và khôn ngoan
khuyên ta không nói gì về nó hết,
như lặng im về một chuyện lôi thôi
trong giới thượng lưu của Cuộc đời.
Những đứa trẻ tuyệt vời vẫn sinh ra chẳng cần nó đấy thôi.
Nó có bao giờ khiến trái đất này trở nên đông đúc,
Nó xảy ra là chuyện thật hiếm hoi.

Hãy để cho những người
chưa từng biết đến tình hạnh phúc
khăng khăng chẳng nơi đâu thứ tình này có thực.

Với niềm tin ấy
họ sống nhẹ nhàng và chết nhẹ nhàng hơn.








Ghi chép



Sống – là cách duy nhất
để phủ đầy lá quanh mình,
thở hổn hển trên cát,
hay cất cánh bay;

để làm một chú chó
hoặc vuốt ve bộ lông ấm của nó;

để phân biệt cơn đau
với tất cả những gì không phải là cơn đau;

để có mặt trong các sự kiện
xuất hiện trong các cảnh tượng,
tìm kiếm sai lầm nhỏ nhất trong số các sai lầm.

Là cơ hội đặc biệt
để nhớ trong chốc lát
những điều đã trò chuyện
bên ngọn đèn leo lét;

và để ít nhất một lần
vấp phải hòn đá,
bị ướt dưới mưa,
đánh mất chìa khóa trên bãi cỏ;

để dõi nhìn tia chớp trong gió;

và để luôn luôn không rõ
về một điều quan trọng gì đó.








Lộ liễu



Chúng mình đây, đôi tình nhân trần trụi,
đẹp trong nhau – và như thế đủ rồi,
chỉ có hàng mi lá rợp phủ che thôi,
mình nằm giữa đêm sâu thăm thẳm.

Nhưng chúng đã biết về đôi mình, biết lắm,
bốn bức tường kia, cái lò sưởi là thứ năm,
những bóng đen trên ghế, và cái bàn
đang đứng đó trầm tư yên lặng.

Những chiếc cốc biết vì sao chút cặn
trà thừa trong đáy cốc nguội ngơ.
Nhà văn Swift đã chẳng còn mơ,
đêm nay sẽ không ai đọc cụ.

Lũ chim ư? Anh đừng ảo tưởng:
Ngày hôm qua em nhìn thấy, trên trời
chúng viết lên táo tợn, rạch ròi
cái tên em gọi anh yêu dấu.

Còn những cái cây? Anh có thấu
chúng thì thầm không ngớt những gì?
Anh bảo em: chắc gió biết điều chi.
Nhưng từ đâu về đôi mình gió biết?

Con bướm đêm với cánh nhung tơ biếc
từ cửa sổ bay vào
lượn dập dờn chấp chới thấp cao,
cứ xao xác trên đôi mình, ngoan cố.

Có thể hơn chúng ta, bướm nhìn thấy rõ
bằng sự tinh anh của đôi mắt côn trùng?
Em không cảm thấy gì, anh cũng chẳng biết hơn,
rằng tim chúng mình trong bóng đêm rực sáng.





Các thao tác trên Tài liệu

được sắp xếp dưới:
Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss