Bạn đang ở: Trang chủ Giọt mực, ... Mặc burqini + đọc Syria Speaks + một quả dưa chuột = đi gặp công an

Mặc burqini + đọc Syria Speaks + một quả dưa chuột = đi gặp công an


Mặc burqini + đọc Syria Speaks
+ một quả dưa chuột = đi gặp công an


Sáng Ánh



Một phụ nữ trẻ, ăn mặc diêm dúa nhe và không che tóc, nhưng ánh mắt và mi kẻ có vẻ gì Cận Đông, đáp tàu từ Anh quốc đi Turkey vào tháng Bảy năm nay. Cô mặt hoa da phấn là vì cô sang đó đi trăng mật 2 tuần, bằng một chuyến bay của hãng hàng không Thomson. Đây là một công ty chuyên phục vụ hành khách từ các tỉnh Âu châu, đi nghỉ mát tại các địa điểm du lịch Âu, Phi và Á.

maybay

Trên tàu, như nhiều người, để dễ trôi chuyến bay vài ba tiếng này, thì cô đọc sách. Đến Turkey thì chẳng có chuyện gì hết, cô xuống tàu, sau đó cùng chồng mới cưới nắm tay nhau thăm di tích, dạo bờ biển và trong nắng chiều bên sông bên biển, tóc cô (không khăn vấn) từng lọn quấn quít vai chàng rể, đại khái là vậy, làm sao tôi biết và đừng có hỏi chi tiết. Thì trăng mật, “Tóc em từng lọn nhỏ, rớt xuống giường làm sóng hân hoan”.

Hai tuần xong phép, ngày 27. 7. 2016. Cô lấy máy bay trở về nước (cô mang quốc tịch Anh), cũng hàng không Thomson. Đến nơi, cô bị an ninh tình báo bắt giữ lại. “Cô làm gì ở Turkey? Đi những đâu? Ăn gì? Có xúc xích dồi heo không? Uống gì? Có bia hay là rượu?” Cô không hiểu, hóa ra là 2 tuần trước, tiếp viên để ‎ý đến cô đặc biệt khi thấy cô đọc quyển sách mang tên là “Syria speaks: Art and Culture from the Frontline” (Syria lên tiếng: Nghệ thuật và Văn hóa từ tuyến đầu). Họ ghi nhận và đợi đến khi cô trở về để báo cho công an Anh quốc biết.

biasach

“Syria speaks” là một tuyển tập thơ truyện, nhiếp ảnh, hội họa, bài viết về tình hình hiện nay, nội dung nghệ thuật chống tôn giáo cực đoan và chính quyền Assad, vẽ bức tranh của một Syria thế tục và tự do. Chuyện khôi hài (nhưng không khôi hài mấy) này khiến số bán của cuốn sách này tăng vọt và nhà xuất bản cho in thêm 1000 bản!

Nghi kỵ ra mặt và khai báo “khủng bố” với công an giờ ở huyện là chuyện thường ngày. Tháng Ba năm nay, cũng tại Anh, một em bé 4 tuổi gốc Hồi bị điều tra và trường báo cho cơ quan chống giáo dục quá khích (tức là chương trình nhà nước có thể giữ em lại và nuôi để em khỏi bị ảnh hưởng xấu của cha mẹ). Nội vụ là các thày cô phát hiện trong tập vẽ lăng nhăng của em có hình bom nổ (?) và hình em vẽ bố em đang cắt dưa chuột (bằng chứng là chí ít trong gia đình Hồi này, đàn ông còn giúp vợ làm bếp).

Tại sao cắt dưa chuột lại là khủng bố? Khi được hỏi “Bố em làm gì đấy?”, em trả lời là “Cukcobum”. “Cucumber” tiếng Anh là dưa chuột nhưng thày cô hiểu là “Cooker Bomb”, tức là bom tự chế bằng nồi áp suất!


bom
Bom tự chế từ nồi áp suất


Giờ, mẹ em không cho em xem hoạt hình “Power Rangers” nữa (có bom nổ) và đừng có vẽ lăng nhăng. Em bảo “Không, giờ con chỉ vẽ nhà, vẽ TV thôi và vẽ điều khiển từ xa…” Mẹ em giật bắn mình “Con đừng có vẽ điều khiển từ xa!”

power
Hoạt hình “Power Rangers”


10 năm trước, còn có thể mặc áo phông với chứ Ả Rập trên ngực kèm lời giải thích “Đây chỉ có nghĩa là Starbucks” nhưng ngày nay, không nên khiêu khích kiểu này, nhất là trên máy bay. Nhưng ngoài bãi biển cũng chẳng yên. Thị trưởng thành phố Cannes ở miền Nam nước Pháp vừa ra lệnh cấm phụ nữ mặc “Burqini” tức là áo tắm kín đáo của người Hồi, vi phạm thì… phải tuột ra (“cởi mau, cởi mau, công an tới!”) và phạt 32 Euros.

aotam
Áo tắm “Burqini”


Nói cho rõ, miền Nam nước Pháp, ngực trần hoàn toàn thông dụng, kể cả cởi hết cũng không có vấn đề, nhưng nếu mặc burqini mà đọc sách về nghệ thuật Syria, bên cạnh một quả dưa chuột thì không được.

Sáng Ánh


NGUỒN : Soi 16.08.2016


Các thao tác trên Tài liệu
Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

feeds.feedburner.com/diendanforum