Bạn đang ở: Trang chủ Giọt mực, ... Tâm huyết

Tâm huyết



Tâm huyết


Phan Huy Đường


Nhân đọc : http://www.diendan.org/nhung-con-nguoi/nha-van-bui-ngoc-tan-qua-doi


Phái có tâm huyết mới đeo theo lý tưởng cách mạng tới cùng. Đáng sống và đáng chết.

Dồn tâm huyết đến chết vào bất cứ lý tưởng nào, dù cách mạng, quả đáng thương.

Đáng thương hơn, chỉ có kẻ chưa hề có lý tưởng. Vóc người đó, dường như càng ngày càng phổ biến trong cuộc sống hàng ngày hôm nay ? Kinh hoàng…

Tôi cảm và hiểu điều ấy. Tới nay, tôi không sống an vui được khi tôi không còn lý tưởng. Có thể, tôi chỉ là một vóc người của quá khứ. đây, sương khói mờ nhân ảnh ? Đành vậy.

Lý tưởng chỉ tưởng. Rất cần thiết để làm người. Nhưng không đủ. Còn thiếu chí ít hai điều này : tinh thần khoa học và đạo đức làm người. Gọi là nhân tình có lý trí cũng được.

Có lẽ Bùi Ngọc Tấn hơn Tố Hữu ở đó. Chàng đã sống hết mình với tưởng của mình, nhưng không hề cho phép tưởng đó trói mình, đòi hỏi nó phải hiện thực, hiện sinh.

Thời trai tráng, nằm tù, Tố Hữu từng có vài câu thơ đáng nhớ. Rồi ông làm quan Cộng Sản Ziao Chỉ. Viết vè, không ai bằng, tuy đâu đó cũng có vài câu thơ đích thực, ít nhất đối với thằng chẳng hiểu biết gì về thơ như tôi.

Lâu sau khi không còn ai thèm đọc thơ hoặc vè của Tố Hữu (tội nghiệp quá, và có mặt hơi bất công, nhưng, tổng hợp một đời làm thơ và hành-động của Tố Hữu, thật đáng kiếp), vẫn còn người đọc văn Bùi Ngọc Tấn để suy ngẫm về thân phận làm người và tương lai của chính mình.

Văn chương là như thế.

2014-12-18



Các thao tác trên Tài liệu
Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss