Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Biến mất

Biến mất

- Nguyễn Thị Từ Huy — published 11/07/2021 21:39, cập nhật lần cuối 11/07/2021 21:39
Chùm thơ


Chùm thơ


BIẾN MẤT

Nguyễn Thị Từ Huy




BIẾN MẤT TRÊN ĐƯỜNG ĐI BỘ


Người đi bộ bước về phía hoàng hôn

Càng bước tới mặt trời càng lùi lại

Đỏ ối niềm khắc khoải nơi bìa trời đang gọi

Càng đi hoàng hôn càng xa


Rồi đây biến mất vào bông cỏ

Nở hoang chiều nặng nắng ngu ngơ


Nỗi thất vọng tuôn dầm dề vai nhỏ

Chảy dọc hai tay

Ướt đẫm mặt đường

Rồi trở lại bám vào viền áo mỏng

Thất vọng ngàn năm không tới nổi chân trời


Người đi bộ dừng chân ven bờ lộ

Nhặt sợi cúc vàng xâu qua thân lau xám

Khâu tiếng thở dài lên thảm lá chông chênh


Đường đi bộ đo bằng một bài ca

Hát xong trong bốn phút

Bàn chân khảm vào mặt đất

Thổi u hoài rạp dưới cỏ lang

Nụ cúc đánh rơi giọt cười màu trắng

Gió đọng trên tàn cây lặng

Vũng chiều trũng giữa lòng tay


Bông cỏ xanh

Nở bình yên trong thời Covid

Lá cỏ thẳng vươn hết chiều dài mong đợi

Như bầu trời cũng chẳng quá xa xôi


Bông cỏ xanh

Ngậm hơi mưa trên từng cánh lạnh

Nhựa mặt trời ủ trong thân mảnh khảnh

Thản nhiên và an nhiên

Mặc virus bay loạng quạng phương nào


Người đi biến mất vào bông cỏ

Hoang hoải chiều không, đợi bước thầm.


Sài Gòn tháng 6/2021



MỘT QUÁN CÀ PHÊ BIẾN MẤT


Napoly coffee

lạc trong cõi Ý giữa Sài Gòn

nơi hò hẹn thời chưa Covid

vườn nắng ửng mùi cà phê

bên lề Phạm Ngọc Thạch

cùng ai xanh bóng lá trên tường


Napoly

biến mất lúc nào chẳng biết

chốn xưa này ai xóa khỏi tâm tư

phố trưa rực màu thất vọng

vỉa hè trĩu bên mai rùa tháng sáu

sóng hồ oằn lên gánh cái sự tầm thường

nào ai bắt mà ta phải gánh

đặt xuống thì thương

nương lên thì tội

trên lề đời sải bước

vội sang đường đứt gánh lạc về đâu


Napoly

ta trở lại tìm hương cà phê

không còn vương trong nắng

vỉa hè vắng

nước hồ đã bao giờ đủ lặng

để người soi gương nhìn thấy mặt mình


Napoly

ta tìm chi

chút gặp gỡ thoáng qua và hư ảo

không kịp để lại dấu vết

trên nhòa nhạt thời gian


Napoly

cà phê có vị cay

trộn chút đắng

pha lẫn mùi chua xót

trong mảnh hoang vườn ký ức

còn góc nào lưu kỷ niệm xưa?


Napoly

sa lầy chốn hoang địa

không nhớ không quên

chỉ đơn giản là không biết


Napoly

quán cà phê biến mất trong lòng Sài Gòn

tan rụi ngay biên giới miền không biết

nơi chẳng còn gì có thể được gọi tên


Napoly

đã từng đến ư?

đã từng đi ư?

ở lại hay trở lại?....

bốn bề vằng vặc nỗi hư không


Napoly

biến mất ở đó

ở vùng đất rỗng của sự không biết

như thể chưa bao giờ tồn tại


như thể chưa bao giờ tồn tại…


không biết… ừ thì… không biết…

không biết… ừ thì… còn biết sao…


Sài Gòn, tháng 6/2021




BIẾN MẤT CÙNG TRĂNG



Khách bộ hành lãng đãng dưới trăng

tìm sao mà chẳng thấy

trời quá trong và mây quá trắng

trăng quá sáng đêm bỗng thành lừa mị

phố thị giờ vay mượn chút đồng quê


Người đang bước thời đành dừng lại

phóng cơn thất vọng lên trời

nhưng làm sao có thể

cao nhường kia và sâu nhường kia


Thất vọng vướng vào cành cây

rơi trở lại trên mái đầu ngả xám

chàng gió vô tình

đỡ lấy mang đi


Gió bay qua những cánh đồng đã mất

từ Bình Trưng Đông dạt đến Bình Dương

nhẹ bẫng gió trút vào khung trời rộng

đặt thất vọng lên đường mây dẫn tới cung hằng


Thất vọng khoác tấm voan tinh khiết

lẫn vào mây hoan hỉ tầng không

bước thẳng tới cội nguồn ánh sáng


Người bộ hành dõi theo cơn thất vọng

thấy nó bám vào mặt trăng

như một vết mờ


Trăng giữa tháng không vệt mờ nào che nổi

ngời ngợi hôn lên nỗi thất vọng của con người

biến nó thành ánh sáng

hắt trả về soi rọi khắp nhân gian


Trăng trong suốt

và lòng người vằng vặc

gửi lại phím sầu rung giữa trời sâu

dòng mơ chảy mộng theo luồng sáng

trắng dịu dàng ôm ấp bước chơi vơi

gió trăng có thỏa này cơn khát

ly nào cho đủ đựng ngàn khơi


Cùng trăng rong ruổi hoài khúc mộng

mê mải tìm đường mây rẽ nơi nao…


Sài Gòn, 24/ 6/2021 (15/5 âm lịch, ngày rằm)




TRONG IM LẶNG BIẾN MẤT


Im lặng

bạn cần nó

để hiện diện


Im lặng tới trong một hỗn hợp

trộn lẫn thời gian và không gian

hỗn hợp nhuyễn và rỗng

nơi ngày tháng không ngưng tụ không chảy trôi

không dày không mỏng

không dài không ngắn

không rộng không hẹp

không có gì hết

không biết gì hết

không nói gì hết

không làm gì hết

không là gì hết

ngoài im lặng


Im lặng

bạn cần nó

để thành công


Bạn khoác im lặng lên mình

tấm áo choàng vô hình nhưng sang chảnh

giúp tự tin mọi khoảnh khắc trong đời


bạn xức thời gian lên tóc

thứ nước hoa hoài niệm

làn hương kiêu sa đượm màu quá vãng

quý phái và xa xôi

vẻ quyến rũ không gì sánh nổi

của ký ức ủ giữa những cánh hồng khô


Im lặng

bạn cần nó

để tồn tại


Thời gian phủ lên khối im lặng

bạn chìm trong nó

bạn hòa vào nó

bạn thành một khoảng không

bạn giết thời gian bằng im lặng

thời gian giết bạn bằng trống rỗng

bạn giết im lặng bằng thời gian

im lặng giết bạn bằng cạn kiệt

khi bạn vén tấm màn thời gian

chẳng có bí mật nào dấu sau im lặng


những giờ phút vô dụng

và những tháng năm đầy ý nghĩa

có gì khác nhau

trong im lặng


Im lặng

bạn cần nó

để hạnh phúc


Bạn đổ niềm vui

vào cái bình im lặng

dù đầy hay rỗng

khi bạn rót ra ly

chẳng có giọt bí mật nào tuôn chảy

từ đáy bình vô tận

bạn uống cạn ly trống rồi tiếp tục im lặng


Im lặng

bạn cần nó

để biến mất


26/6/2021



Nguyễn Thị Từ Huy



Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Không nên bỏ qua

Đạo diễn Leon Lê giới thiệu Song Lang ở Paris ngày 09/10/2021
Yda Song Lan, Leon Lê

Các sự kiến sắp đến
Exposition Mai-Thứ 16/06/2021 - 24/10/2021 — Musée des Ursulines, 5 rue de la Préfecture, 71000 Mâcon
Ciné-club Yda présente le film Song Lang de Leon Lê / giới thiệu phim Song Lang của Leon Lê 09/10/2021 16:00 - 20:00 — Cinéma Grand Action
Các sự kiện sắp đến...
Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss