Bạn đang ở: Trang chủ Sáng tác Cái đầu của quan Thái sư

Cái đầu của quan Thái sư

truyện ngắn



Cái đầu của quan Thái sư


Sâm Thương



Nhìn lại phía sau, Thục Uyên biết đã bỏ rơi những kẻ đang truy sát nàng. Nàng dừng lại, nhìn quanh để đoán xem vị trí mà mình đang đứng. Chỉ phút chốc, Thục Uyên nhận ra đây không phải là nơi xa lạ đối với nàng, dù đêm đã khuya và bóng tối phủ trùm. Ở phía Tây, ánh đèn nơi thư phòng của Hoàng Tuấn vẫn còn sáng. Chắc chàng vẫn còn đang đọc sách. Thục Uyên có hơi ngần ngại một chút khi phải đối diện với Hoàng Tuấn. Nói đúng hơn là nàng cảm thấy lúng túng trước tình yêu của chàng, một tình yêu chân thật, thủy chung và rất tuyệt vời, mà nàng không thể đáp trả được. Nhưng bây giờ nàng không thể quay trở về nhà trọ, vết thương không cho phép nàng cử động nhiều. Hơn nữa, biết đâu kẻ thù vẫn còn rình rập đâu đó. Thục Uyên nghĩ cách tốt nhất là đến chỗ Hoàng Tuấn băng bó vết thương lại đã. Có lẽ, không ai nghĩ kẻ đào tẩu trốn ở nhà riêng của quan Thái úy, cha của Hoàng Tuấn, người bạn đồng liêu với cha nàng ngày trước. Tự nhiên Thục Uyên cảm thấy đau đớn và tê dần nơi cánh tay bị thương. Không chần chừ, nàng phi thân về phía ánh đèn. Tất cả những ngõ ngách nơi tư dinh này đối với nàng rất đỗi quen thuộc. Nơi đây, đầy ắp kỷ niệm cả một thời thơ ấu của nàng với Hoàng Tuấn khi thân phụ nàng chưa bị giết, gia đình nàng chưa ly tán.


Đến trước thư phòng của Hoàng Tuấn, nàng đưa tay gõ thật nhẹ, theo cách mà hai người vẫn quy ước với nhau khi còn nhỏ, rồi đẩy cánh cửa lách người vào bên trong. Hoàng Tuấn đang ngồi trước thư án giật mình quay lại. Không ngạc nhiên khi nhận ra Thục Uyên, nhưng sự xuất hiện bất ngờ của nàng làm chàng bối rối chỉ kịp đưa tay hạ thấp cái bấc đèn dầu lạc cho căn phòng bớt sáng, rồi chạy đến bên Thục Uyên, giọng lo lắng :


– Thục Uyên, em lại đột nhập dinh quan Thái sư ?


Thục Uyên không trả lời, lẳng lặng đặt thanh kiếm lên bàn, rồi ngồi xuống ghế. Hoàng Tuấn hốt hoảng khi nhìn thấy cánh tay nàng. Chàng cúi xuống, nhẹ nhàng mở chiếc khăn cột trên cánh tay bị thương, máu vẫn rỉ ra. Vết thương không đến nỗi sâu lắm. Nàng cắn chặt hai hàm răng để khỏi phải kêu lên khi Hoàng Tuấn đổ rượu lên vết thương. Nàng yên lặng để cho Hoàng Tuấn săn sóc. Thục Uyên len lén nhìn lên, khuôn mặt của chàng thật thanh tú và đôn hậu. Thục Uyên cảm nhận rõ thân thể chàng như thể có lửa đang hực cháy bên trong. Nàng nghe rất rõ nhịp đập của trái tim chàng và trái tim nàng cũng rộn ràng không kém. Thục Uyên thầm nghĩ, giá như cha nàng không bị giết, có lẽ nàng và Hoàng Tuấn đã lớn lên bên nhau, yêu thương nhau, và chắc chắn nàng đã là vợ của chàng. Một cuộc sống êm đềm, không sóng gió, không đắng cay và cô độc như con sói rừng lạc bầy. Nhưng ngay lập tức, Thục Uyên dập tắt ý nghĩ vừa mới nhen nhúm trong đầu. Nàng không thể và cũng không có quyền quên cái chết của cha nàng, và cả mẹ nàng bởi không chịu đựng được những ngày cơ cực vì bị truy đuổi, cũng đã theo cha nàng mà rời bỏ nàng, để còn lại một mình nàng trơ trọi giữa cuộc đời. Khuôn mặt nàng chợt nhiên nghiêm lạnh và xa vắng.


Sau khi băng bó vết thương xong, Thục Uyên được Hoàng Tuấn đỡ lưng tựa lên tràng kỷ. Nàng không thấy đau ở cánh tay, nhưng ngực tưởng chừng như thắt lại, đau đớn vô cùng. Đây là lần thứ ba Thục Uyên đột nhập vào dinh quan Thái sư song nàng vẫn không tiếp cận được. Đã thế, lần này nàng suýt bị lọt vào tay bọn cận vệ của kẻ thù. Nàng chạy thoát được với một vết chém trên cánh tay. Trong ánh sáng u uất, tất cả hình ảnh của trận chiến giữa nàng và bọn cận vệ của tướng phủ như sống dậy thật rõ nét trong trí óc nàng. Thục Uyên nhớ lại, lòng nàng dậy lên niềm phẫn hận, đớn đau.
Hoàng Tuấn nhìn nàng với đôi mắt tha thiết :


– Thục Uyên, em không hiểu tình yêu của anh đối với em sao ?


Thục Uyên lắc đầu :


– Cám ơn anh đã hết lòng vì em. Nhưng thú thật, em chỉ có lòng thù hận chứ không sao có nổi tình yêu. Nói đúng, từ khi cha em bị giết, mẹ em ngã xuống, em trở thành một đứa trẻ mồ côi trốn chui trốn nhủi vì bị săn đuổi. May nhờ sư phụ bảo bọc và nuôi em khôn lớn, dạy cho em võ công. Em nghĩ là anh không nỡ ngăn cản em trả mối thù này đó chớ ?


Giọng Hoàng Tuấn vẫn tha thiết :


– Em còn nhớ những kỷ niệm của chúng ta thời thơ ấu ?


Thục Uyên mỉm cười, giọng chua chát :


– Kỷ niệm là thứ xa xỉ đối với một kẻ chất chứa thù hận như em !


Hoàng Tuấn nhìn thẳng vào ánh mắt Thục Uyên :


– Anh nhớ thời đó chúng mình vẫn luôn quấn quít bên nhau. Có lần em nói, mai này lớn lên chúng mình thành vợ chồng. Anh đã yêu em từ cái ngày ấy. Anh quyết không bao giờ thay đổi !


Ánh mắt Thục Uyên dao động, nhưng cố che giấu :


– Đó là lời trẻ con. Anh hãy quên em đi và tìm cho mình một người con gái nào đó thật sự yêu anh và hiểu được tấm lòng chung thủy của anh. Đừng vì em mà làm hỏng cả tương lai. Bởi vì em chỉ là một tên tội đồ bị săn đuổi !


Giọng Hoàng Tuấn trầm xuống, vẻ thống khổ :


– Tương lai ? Tương lai của anh chẳng có ý nghĩa gì nếu không có em. Hơn nữa anh đâu thích nghi với chốn quan trường. Nơi đó chỉ rặt một phường mua danh bán tước !


Giọng Hoàng Tuấn vẻ thống khổ :


– Hãy quên quá khứ đi em. Anh nghĩ bá phụ dưới suối vàng chỉ muốn em sống hạnh phúc, chứ không phải bị giày vò bởi lòng thù hận !


Thục Uyên lắc đầu :


– Anh không có quá khứ nên anh có thể quên. Còn em, dù có muốn quên cũng không quên được. Ước chi cha em không bị giết, để em có một cuộc đời bình thường như bao cô gái khác. Em cũng khát khao có được một tình yêu chung thủy, thèm được nghe những lời ngọt ngào... Nhưng tất cả đều vô nghĩa. Ngày nào chưa lấy được đầu hắn để tế vong linh cha em, thì ngày đó em chưa nói đến tương lai !


– Em hãy nhớ lại đi, đã bao nhiêu lần em đột nhập vào dinh phủ mà em có tiếp cận được với ông ta đâu. Em còn suýt bị mất mạng nữa kìa. Liệu em có thể ?


– Mọi việc rồi sẽ thay đổi !


Thục Uyên quay nhìn ra cửa, đêm vẫn vắng lặng. Môi nàng bặm lại và đôi mắt sáng lên. Bất chợt nàng đứng dậy, đưa thanh kiếm lên, xoay người rút kiếm ra khỏi vỏ. Bóng hình nàng khi ẩn, khi hiện trong tiếng gió rít lạnh. Có tiếng Thục Uyên thật nhẹ :


– Hẹn gặp lại !


Hoàng Tuấn sững sờ không kịp phản ứng. Chàng vội bước đến bên khung cửa, đôi mắt như chọc thủng màn đêm. Nhưng ngoài trời vẫn tối đen, chỉ có tiếng vỗ cánh của con chim đêm lạc bầy.



*


Ánh trăng vằng vặc như tà lụa bạc óng ánh trải dài trên mặt sông. Trên bờ, dưới gốc cổ thụ, Thục Uyên đang thổi sáo, tóc nàng bay trong gió. Nàng như không còn biết đến cái thế giới chung quanh. Nàng bị mê hoặc bởi những âm điệu của chính mình. Tiếng sáo của Thục Uyên trầm bổng, chập chờn như những cái bóng loang loáng lượn mình trên đồng lúa xanh mượt, e ấp như những cánh hoa ngập ngừng hé gọi, sâu lắng đến như câm lặng, để rồi vỡ òa như tiếng biển gầm thét giận dữ.

Bỗng tiếng sáo ngưng bặt, hai bàn tay buông lỏng, chiếc sáo vô tình lăn xuống đất. Một tiếng động vang lên thật nhẹ. Thục Uyên ôm mặt khóc nức nở.

>Bất chợt, mắt Thục Uyên ráo hoảnh, quay nhìn về hướng Tây, nét mặt nàng trở nên sắc lạnh và đằng đằng sát khí :

– Cha ơi ! Con nguyện sẽ lấy đầu tên cẩu tặc để tế vong linh cha. Cha sống khôn thác thiêng, xin hãy phù hộ cho con. Có lẽ hắn đã tận số, nên giờ mới hắn dẫn xác qua đây !

Con tuấn mã như cảm thông với tâm trạng của chủ, cất vó hí lên một tiếng, rồi tiến tới bên Thục Uyên. Nàng quay người nhảy phắt lên yên, thúc ngựa phóng nhanh. Bầy chim đang ngủ trên những tán cây cao bỗng giật mình bay tán loạn

*


Thái sư cùng đoàn tùy tùng ngồi trên chiếc thuyền xuôi về kinh thành. Ngoài ra, còn có ba chiếc khác chở quan binh đi kèm bảo vệ, khoảng cách đủ để có thể tiếp ứng phòng khi có sự biến. Tất cả đều được ngụy trang giống thuyền của thương nhân để tránh tai mắt của những người chống đối hay bọn thổ phỉ.


Những chiếc thuyền đi trên sông, hai bên bờ trải dài những xóm làng, những ruộng lúa, rồi tiếp những đồi cây nhấp nhô, những khu rừng bát ngát.


Câu chuyện, hay đúng hơn cuộc bàn thảo giữa họ hình như đang còn dang dở.
Quan Thị lang lên tiếng :


– Thưa Thái sư ! Theo hạ quan, từ thực tế có được sau chuyến công du này, chúng ta phải làm sao hoạch định cho được một phương án tốt nhất, ít tốn kém sức dân và công quỹ nhất, nhưng vẫn có thể đem đến hiệu quả cao nhất.


Quan Thái phó chen vào :


- Thưa Thái sư! Việc này theo thiển ý của hạ quan, ta nên tâu trình lên Hoàng thượng xem Thánh ý thế nào !


Quan Thái sư nhìn quan Thái phó gật gù :


– Ta cũng có suy nghĩ giống quan Thái phó, sẽ trình tấu lên Hoàng thượng. Hoàng thượng sẽ cho chúng ta phương án tốt nhất, và cứ thế chúng ta thi hành.


Quan Thị lang vẫn kiên trì :


– Hạ quan nghĩ, tất nhiên chúng ta phải trình tấu lên Hoàng thượng, nhưng trước khi trình lên chúng ta cũng phải trình bày những hoạch định của chúng ta để Hoàng thượng tham khảo và chọn lựa, nhất là những phương án có tnh chất đặc thù và chuyên môn.


Quan Thái sư đưa tay ngăn:


– Nếu làm theo ý ngươi, sai thì bị khép tội khi quân, tốt thì mắc tội thông minh hơn Hoàng thượng. Đúng sai gì, cái thủ cấp trên cổ của ta, của ngươi cũng không giữ nổi. Ta nghĩ chúng ta là bầy tôi thì chỉ nên phụng mệnh. Quan Thị lang không nên nói gì thêm !


Cả đoàn thuyền đi vào khoảng sông hẹp, không thấy thuyền bè của dân qua lại. Quan Thái sư nhìn lên bờ, qua tấm mành che. Cây cổ thụ sừng sững phía trước. Ông lên tiếng hỏi :

– Chỉ có vậy ?


– Đây là địa phận nào ?


Có tiếng đáp :


– Thưa Thái sư! Đây là sông Lục Đầu. Chúng ta sắp cho thuyền cập bến để đến địa phận…


Bỗng có tiếng gió rít và một mũi tên cắm phập lên trần thuyền.


Quan Thái sư nhìn mũi tên, mặt tái xanh.


Có tiếng hô lớn :


– Chuẩn bị nghênh địch !


Ngay tức khắc, những chiếc thuyền hộ tống chuyển động kết tụ lại, chuẩn bị đối phó với lực lượng tập kích.


Bất ngờ hai tiếng nổ của thủy lôi thật lớn, nước vọt lên thành những vòi cao, đoàn thuyền chao đảo rồi lật úp, hất những người trên thuyền xuống nước. Một cảnh tượng nhốn nháo náo loạn trên mặt sông : chẳng còn ai nghĩ đến ai, mạnh ai nấy chống chỏi giành giật lấy mạng sống. Những tiếng kêu la cầu cứu, hòa lẫn với tiếng hô hoán giận dữ, làm thành thứ âm thanh ma quái, kỳ dị.


Ngay lúc đó, một chiếc thuyền nhỏ xuất hiện, trên thuyền là một nữ lang áo trắng, mặt bịt kín bằng một khuôn vải đen chỉ chừa hai mắt. Chiếc thuyền nhỏ lướt nhanh về hướng thuyền của quan Thái sư vừa bị lật úp. Khi đến gần đám người đang hụp lặn, chống chọi trong nước, nữ lang đưa mắt quan sát, và khi đã nhận ra được đối tượng, nàng cười khẩy, rồi bằng một động tác rất thuần thục, nàng vung chiếc roi dài trong tay xuống mặt nước và kéo mạnh. Một thân hình ướt đẫm bay theo đà kéo, hất tung lên và rơi xuống mặt thuyền nhỏ. Nàng bước tới cẩn thận đưa tay điểm vào huyệt đạo của quan Thái sư, rồi cho thuyền lướt nhanh vào bờ trước sự ngỡ ngàng của đám quan binh.


*


Dưới ánh trăng. Trên một khoảnh đất rộng quanh mộ phần vừa được thắp sáng lên bởi những hàng nến trắng lung linh. Trầm hương nghi ngút. Một người đang bị trói quặt hai tay sau lưng, đầu gục xuống.Thục Uyên mặc đồ trắng chít khăn tang đang chuẩn bị nghi thức lễ tế vong linh cha.


Khi mọi chuyện đã sẵn sàng, Thục Uyên bước tới trước mặt quan Thái sư, nàng đưa tay khai giải huyệt đạo. Thái sư mở mắt ngơ ngác nhìn quanh, rất nhanh ông cảm nhận ngay được hoàn cảnh bi đát và khủng khiếp của mình trong lúc này. Không để cho Thái sư lên tiếng, Thục Uyên đẩy ông đến sát trước ngôi mộ, ấn ông quỳ xuống. Nàng quắc mắt nhìn kẻ thù giết cha :


– Ngươi hãy mở mắt đọc cho kỹ tên người trên mộ và hãy nói ngươi có quen biết người này không ?


Quan Thái sư nhìn vào bia mộ, gật đầu :


– Có thời chúng tôi đã cùng làm việc với nhau.


Đưa tay chỉ vào ngực mình, Thục Uyên hỏi tiếp :


– Ngươi có biết ta là ai không ?


Quan Thái sư lắc đầu :


– Ta không biết cô nương là ai, nhưng ta đoán cô nương là người đã từng đột nhập vào tư dinh của ta để tìm cách giết cho được ta !


– Ta là đứa con gái duy nhất của người nằm dưới mộ này !


Giọng Thục Uyên chắc nịch tiếp :


– Ngươi đã giết chết cha ta, làm cho gia đình ta ly tán, bản thân ta trở thành trẻ mồ côi phải trốn chui, trốn nhủi để tránh những cuộc ruồng bắt. Đêm nay, ta muốn lấy cái đầu của ngươi để làm lễ tế vong linh cha ta !


Quan Thái sư ngước lên định giải thích, nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh và đầy sát khí của Thục Uyên, ông chùn lại và cảm thấy bất lực.


Thục Uyên cầm thanh kiếm lên, rút ra khỏi vỏ. Nàng đưa tay vuốt nhẹ lên lưỡi kiếm, tất cả quá khứ đau thương của đời nàng như vùng sống dậy. Không kiềm chế được,Thục Uyên cứ để mặc cho nước mắt tuôn trào.


Đột nhiên, Thục Uyên lấy áo lau khô nước mắt, bỏ kiếm vào vỏ, rồi quay lại nhìn quan Thái sư :


– Ta muốn ngươi nói thật cho ta biết điều này !


Thái sư gật đầu :


– Cô nương cứ hỏi !


Thục Uyên nhìn Thái sư một hồi lâu :


– Cha ta có phải là kẻ phản quốc không ?


Quan Thái sư nhăn nhó lắc đầu :


– Không !


Thục Uyên hỏi tiếp :


– Có hà lạm công quỹ và cướp của dân không ?


Quan Thái sư lại lắc đầu :


– Không !

– Cha ta và ngươi có tư thù tư oán gì không ?


– Cũng không phải !


Thục Uyên ngơ ngác nhìn quan Thái sư, nàng không hiểu, thật sự nàng không hiểu. Thục Uyên nói như đang rên :


– Vậy vì lý do gì ngươi đã giết cha ta ?


Quan Thái sư bối rối, không biết tìm lời, tìm chữ thế nào để trình bày cho Thục Uyên hiểu. Ông vẫn cứ ngập ngừng hình như sợ nàng không hiểu. Cuối cùng ông chỉ lắp bắp :


– Tôi chỉ làm theo ý Hoàng thượng. Ngài nói ngài không thích nụ cười của thân phụ cô nương.


Thục Uyên gằn từng tiếng một :

– Chỉ có vậy ?


Quan Thái sư gật đầu :


– Đúng ! Chỉ có vậy !


Một tiếng soạt vang lên, thanh kiếm trong tay của Thục Uyên đã rút khỏi vỏ, chém xuống rất nhanh và mạnh. Nhưng thay vì chém đứt lìa chiếc đầu của quan Thái sư, Thục Uyên chuyển thế kiếm, chém thẳng cái bóng của chiếc đầu in hình lên tấm vải phủ bàn thờ. Rồi Thục Uyên buông rơi thanh kiếm quỳ xuống lạy trước bàn thờ cha :


– Lạy cha, hãy tha thứ cho con. Con không thể chặt đầu hắn để tế vong linh cha được. Bởi vì hắn không có đầu. Hắn thật sự không có đầu !


Khấn xong, Thục Uyên đứng dậy, cởi dây trói cho viên quan và nói :


– Thôi, ngươi hãy đi đi !


Quan Thái sư ngập ngừng đưa hai tay sờ lên đầu mình như thử coi lại cái đầu vẫn còn đó không, rồi quay người bước đi,lẩn vào bóng đêm.


9.8.2001

Sâm Thương



Các thao tác trên Tài liệu
Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss