Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Thơ Hoàng Xuân Sơn ‒ 8

Thơ Hoàng Xuân Sơn ‒ 8


Thơ Hoàng Xuân Sơn ‒ 8



lân la bên đời


hai con mắt tủ gỗ sụp xuống mí
đám thực phẩm khô nhốn nháo
tượng bồ lung lăng
người đâm xuyên đời sống
một ngày nào đó nước cạn dần
thêm những luống gai

mỏi cổ là trạng thái bình thường của nhong ngóng
tuyết nước. rôm rả mầm xuân
trong đời sống mẫn cảm anh thường dị ứng
hai con mắt lồi dính câu ca mùi rệu
màu hương sực nức đồng bóng
láng tẩy xô bờ
có phải em là chiếc khăn quàng cổ
trên cánh đồng hoa diệu mân

khoa nghi đẹp áng trời
mùa trượt ván qua những chòi sông
ánh vàng chưng diện
có phải mình yêu nhau ngày ấy
nơi tưởng dung
hoang phai mầm đá
vàng hoa
có người gọi núi xuân phun trào (*)
nếu như có mũi đinh cường tráng đóng vào kỷ niệm
chúng mình sẽ nhớ mãi
thời hong phơi


(*) chữ của trangđài glassey trầnnguyễn



thuỳ


có một khoảng trống giữa sương mai nằm nướng
mặt trời nhú căng
và giấc ườn gối mây cần kiệm
bước đầu ngày khó như sự mặc cả
hội chứng giờ giấc
đừng ai thét lúc này ánh sáng chói hé
cái lộ diện một khớp xương lưng
đăm đăm
thuỷ điện. bồn cầu
gươm râu tủa

nước âm ấm
tình mai mái
truy lùng hiện hữu linh thiêng
cảm giác răng bờn bợn
bạn sẽ làm gì khi đêm xơi tái
cuộc trình mênh mang
màu cặn đỏ


hoàng xuân sơn

18 tháng 4 - 2016




viết vội. sau khi làm vườn


lá. chấm còm


cơ hội nào cho tôi được trùng tu
lá còm rễ mục
đất đã gieo giống ra khỏi đời
luống xe mật vụ tối bưng
dò xét chuyến đi về
không một trạm dừng toại nguyện
bánh xích sắt ngập đường cày
những chiếc ổ nham dự phòng mùa chay năm tới

nùi nùi tịnh độ
em nghe thấy không tuyết như đinh
đóng rịt lùm vạn cổ
chợt thèm con mắt lấp ló sau gương
luân hồi cố thổ



thiều ca về cuộc ngả nón


khi con người chân thật với nhau
cây tre dài thẳng đuột
mắt chỉ là chỗ dừng hàn huyên
khúc ruột ngựa không chờ ôm xoắn xít thời đại táo
mình không nên tư lợi một chút gì
nơi nụ cười
nơi bản quyền của giấy trắng
so đo
là lửa bón thiêu rụi tình
lần hồi từng cánh cửa nhiệm ý thậm thụt
ngôi sao từng hiểu được màu quang
của trời đương sáng
đừng
đừng thả cơn ngủ vào thể chế
những chiếc mũ
sẽ đội hoài trên không
tư thế săm soi lũ cột đình
bên ngoài nhân án



mùa xuân của đỗ *


vị chi nắng
vị chi mưa
phiến ngủ cong đồi núi
rững
con mắt võng như tình
tô nước đường cành cây
tổ kiến
người thi sĩ ngồi đếm triệu triệu con
hò dô đoàn lính thợ
đi ra đi vào
cho đến lúc
hành tinh mỏi

như khi nàng mỏi cổ
hát
những lóng xương ăm ắp thuỷ bình
hạnh phúc mở nắp
rót xuống mật rền
cỏ. và tuyết
hãy xên tới. xên mùa
lá trưởng thành
óng ánh


hoàng xuân sơn

hai mươi tám tháng 5/2016



*
Muà Xuân Yêu Em – thơ Đỗ Quý Toàn



Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss