Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Chùm thơ Phạm Quang Đẩu

Chùm thơ Phạm Quang Đẩu



Chùm thơ của Phạm Quang Đẩu



Mặc và cởi


Thuở hồng hoang trụi trần
Cổ đại– đàn bà bọc kín vải quanh thân như cái kén
Cận đại– bớt ngại ngần phơi bầy rón rén
Hiện đại– vứt phắt nhiều phần
Về hai mảnh…

 

Học thuyết mọc tựa nấm sau mưa hàm chứa bao thị phi đỏng đảnh
Như tấm vải che nay thế này mai thế khác khó hoàn lương
Triết lý cao siêu đút nút ống bương
Tự ràng buộc và tự làm khó

 

Đời sống– tấm thân mang mang trôi trong cõi vô thường
Hồn nhiên mặc và hồn nhiên cởi bỏ.

 

 

Dưới chân cầu Long Biên


Dưới chân cầu Long Biên
Có một người bao ngày đứng yên trong giá rét
Kẻ khùng điên
Lại buộc quanh mình nhiều bị rách.

 

Dòng người trôi trôi
Sông Hồng trôi trôi
Xe lửa ầm trôi cùng hồi còi đắc thắng
Chỉ hắn bọt bèo mắc lại.

 

Đến một ngày hắn biến khỏi chân cầu thực tại
Mà hình hài vẫn ám vào tâm tưởng những ai qua
Ôi, giữa cảnh phồn hoa
Hắn như pho tượng khổ đau
Tạc vào thế kỷ
Của văn minh vùn vụt lướt trên đầu

  

 

Qua Văn Miếu


Những lần qua Văn Miếu
Bỗng thấy vô duyên mầu mái ngói ta đồng điếu
Buông thõng quả chuông thiêu thiếu
Tiếng ngân rè…
Bởi tất cả còn quá trẻ!

 

Chỉ hàng hàng rùa ngẩng đầu biết thật tuổi mình
Chỉ hàng hàng bia lặng thinh biết thời gian mài mòn chữ nghĩa
Hồn tiến sĩ
Tản mác về quê
Vỏ đức Khổng xem ra chật hẹp nhường kia
Ngàn năm rồi vẫn nơi xa không nhập thế
Thầy Chu Văn An vân du chân trời góc bể
Kẻ ngồi Miếu Văn kia nào phải ta…

 

Hiền thần ơi
Hiền thần hỡi
Về đây vượng nguyên khí quốc gia!

 

 

 

Gió lang thang


Đam mê như ngọn gió
Đam mê như lá cỏ
Đam mê như dòng sông ngầu đỏ
Đam mê
Em.
Nỗi đam mê muộn mằn thật đến hồn nhiên
Bỗng trẻ lại trong ánh mắt nụ cười em trẻ
Bỗng mới lại trong tim điều không còn mới mẻ
Bỗng vụng dại chút gì như thuở ấy ngày xưa
Khoảnh khắc nào không biết nữa, hay chưa.

 

Rồi vụt biến sau làn mây chân trời tím biếc
Gió lang thang tìm ai tha thiết
Cỏ la đà nuối tiếc
Dòng sông, dòng sông ngươi cuồng dại vì đâu?

 

Ôi đêm nay, đêm nay
Sợi tóc trên đầu
Rụng trắng câu thơ tôi viết…

 

 

 

Đôi bờ

Tặng Đ.P


Hôm nay ta níu lại thời gian
Lời xưa cũ bây giờ mới hát
Mênh mang đôi bờ một niềm xanh ngát
Trước bến mê hai đứa trẻ chân trần
Phù sa non lấm láp chúng mình
Tóc bạt gió đẫm cái nhìn thơ dại
Miền hoang tưởng ấy là miền chờ đợi
“Đêm dài qua
Dưới mưa rơi”(*)
Thấm ướt cõi lòng
Một bờ trông và một bờ mong
Đưa ta đến những miền đất lạ
Nơi không có dòng đời vật vã
Không có mặt sông trắng xoá niềm riêng
Câu hát vang để thanh thản lãng quên
Câu hát vang để tìm chút bình yên…

(*) Lời trong bài hát Nga “Đôi bờ”

  

 

 

Muôn đời những cuộc tình


Trên trời có những đám mây
Ở hạ giới cuộc tình đây rất thường

 

Mây thì côi cút đáng thương
Mây cố tìm đường kết lại thành đôi
Vậy mà phút chốc than ôi
Nắng gay gắt, gió tuýt còi cho tan
Bầu trời bỗng chốc sạch quang
Bầu trời thăm thẳm chẳng màng mê say

 

Cuộc tình gió thoảng bay– lắt lay
Cuộc tình mây dỡn đùa– thật nhẹ
Cuộc tình trăng mê say– khuyết mòn
Cuộc tình sao xa hút– héo hon

 

Kìa xem con tạo xoay tròn
Tình tang biến đến ngọn nguồn
Lại hiện ra.

 

Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss