Bạn đang ở: Trang chủ Sáng tác Chùm thơ Trần Hoàng Phố

Chùm thơ Trần Hoàng Phố

Chùm thơ 


Trần Hoàng Phố



Bị đóng đinh



Anh bị đóng đinh
Vào cây thánh giá
Vì anh vinh danh
Sự thật

Anh bị đóng đinh
Vào nỗi ô nhục
Vì anh tự huyễn hoặc
Bằng dối trá

Anh bị đóng đinh
Vào bùn đen
Bởi anh ngợi ca
Sự bịp bợm


Anh bị đóng đinh
Vào sự nô lệ
Bởi anh sinh ra
Có đầu
Chỉ để
Gật


Anh bị đóng đinh
Vào tận thế
Bởi ngày mai
Lỡ
Không còn ai
Để nói một lời
Yêu thương



NHỮNG CHIẾC BÓNG



Bước
Bốn bước
Ra khỏi bóng người khác

Bước
Ba bước
Ra khỏi bóng chính mình

Bầu trời xanh cao rộng
Ngẩng đầu
Chạm tới bóng mênh mông

Vũ trụ

Cúi đầu
Hốt nhiên
Thấy thênh thang
Bóng tự do


BĂNG QUA CÁNH CỬA THỨ CHÍN




                              1


Anh đã băng qua cánh cửa thứ chín
Gõ vào lòng mình để hàng cây đêm quặn người trút lá
Gõ vào nỗi cô đơn đêm đêm vầng trăng đập cửa
Gõ vào ngọn gió thổi mang phù sa sông Hồng sông Cửu Long
                                                      rùng mình cuộn sóng
Gõ vào chiêm bao giấc mộng hàng thế kỷ
                                                      Lý Bạch chết ôm trăng
Gõ vào tiếng ca buồn trong chiều sầu muộn
Người xẩm mù cất bài ca não ruột
                                  hát cho mặt trời chết
                                              trong hoàng hôn xanh


                            2


Anh đã băng qua cánh cửa thứ chin
Băng qua quá khứ
Qua ký ức xanh
           đêm đêm vầng trăng xanh chiêm bao
                                            treo trước ngõ
Có con dơi đi về sờ soạng tìm mùi hương xưa cũ
Có cánh cò trong đêm bay qua cánh đồng lãng du
Có tiếng vạc kêu sương não lòng trong nỗi nhớ quặn thắt
Một quá khứ đã xa  
                                  một vầng trăng cổ tích
Và những năm tháng trôi nhanh như giấc mộng
Anh đã già đi vạn kỷ mắt hiền nhân
Và nhìn cuộc đời trôi
                                  như đám mây phù vân


                             3


Anh đã băng qua cánh cửa thứ chín
Để thấy đời mình hư không cười qua nước mắt
Qua vạn khổ đau
                   nổi chìm bể dâu cay đắng



                              




Linh hồn anh thấp thỏm như tiếng cú già
                                 rúc bóng hoàng lan âm u Đại nội
Chấp chới bóng những cung nữ
                                  thướt tha đi về trong đêm liêu trai
Những bóng ma quá khứ
                                  của năm tháng xưa cũ
                                                  hằng thế kỷ xa lắc
Nơi mùi hương cô tịch
                 trong những con đường khuya khoắt
                         ngọn đèn chập chờn
                                 trong chiếc am thờ mờ tỏ
Gió đưa linh hồn anh bay
                               chín vạn dặm trăng sao
Và để gặp những đám mây ngũ sắc tấu khúc ngũ cung lạ kỳ
                  bồng bềnh trôi trong cõi vô thường bao la


                            4


Anh bay qua cánh cửa thứ chín
Để đốn ngộ lời câu kinh bát nhã
              và đột nhiên ngục tù trong anh vỡ tan
Trong tận thẳm sâu
              linh hồn anh rạn vỡ trăm ngàn mảnh
Trong nước mắt nức nở của vô minh
Trong hân hoan tự do  của mây phiêu lãng
Trong vô thường của giấc mộng cuộc đời
Trắng xóa là màu thời gian vô thủy vô chung
Trắng xóa là kiếp phù sinh
                             u minh phất phới bay
                                  trên đầu cây gậy thiền sư
Bay qua bến mê
              Bay qua
                       tầng tầng
                                    địa ngục
                                            lòng mình
Và Niết bàn hiện lên như giấc mơ sáng rực
                      cười minh triết trên  
                                      chiếc ghế dát vàng
                                                             hư không  


                     5


Anh đã băng qua cánh cửa thứ chín
Để gặp em trong ánh chớp giấc chiêm bao
Khuôn mặt em dịu hiền
                            như sắc màu xanh lơ
                                   hoàng hôn đến muộn
Chầm chậm
                 trôi qua
                        bên cửa sổ đời anh lặng lẽ
Cánh cửa thứ chín mở ra
                  đại dương biển
                          ào ào sóng khát vọng
                              vỗ cuồng nộ bên bờ vách đá cheo leo
Và cánh chim giấc mơ  anh
                               bay qua bầu trời đêm bão tố
                                   xoáy những cơn lốc kinh hoàng
                                sóng cao như những toà nhà khổng lồ
                                                                   sừng sững
Cánh cửa thứ chín mở ra
Ngọn hải đăng bí ẩn lạ kỳ rọi những luồng sáng
                                  óng vàng lung linh hy vọng
Con tàu của linh hồn anh suýt
                 chạm
                                  vào bãi đá ngầm hư không cái chết
                       chạm
            vào cầu vồng ảo vọng
                                   trên biển cả tuyệt lộ
Linh hồn anh đã băng qua
                                bảy mươi chín
                                    tầng thiên đường và địa ngục
Đêm chọc một mũi giáo đen
Và những kẻ đeo mặt nạ

                                            
                  quay cuồng rúc lên
                                      hoang dại
                            trong tiếng sóng
                                               tiếng gió ầm ào
                                       của điệu vũ điên rồ khủng khiếp
Cánh cửa thứ chín mở ra
             Một khoảng trời trắng xóa mênh mông
                                                      mênh mông
                                                          bầu trời tuyết


                           6


Anh băng qua cánh cửa thứ chín
Để lọc trăm ngàn chiếc bóng đời mình
Trong tiếng gọi vô cùng  khẩn thiết của hư không
Để lắng chìm
              khuôn mặt muôn hình của đốn ngộ
Quên một chiếc dép trên đỉnh
                                  ngọn núi lửa trần gian
Để đời mình ngủ quên
              trong động tiên vô tích
Anh ra đi và trở về trọn kiếp nhân thế
Như tiếng cười khóc hồn nhiên trẻ thơ
Như nỗi nhớ quên cặp mắt xa xăm lão nhân vô ưu nhìn
                                                              mây trắng tháng ngày                  

                                                                                  bay chầm chậm
Cánh cửa thứ chin mở ra
Một thiên đường xưa cũ
        xanh lơ
              ngào ngạt hương ảo mộng.



                                Trần Hoàng Phố


Các thao tác trên Tài liệu
Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss