Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Đào thoát, nhưng không theo cách của T. S. Eliot

Đào thoát, nhưng không theo cách của T. S. Eliot

đọc KHMER BOLERO, tiểu thuyết (tiếng Pháp) của Đỗ Kh.



ĐÀO THOÁT,
NHƯNG KHÔNG THEO CÁCH
CỦA T. S. ELIOT


Phạm Tùng Cương




Văn chương không phải chuyện viết hay hoặc viết dở ; văn chương là cầm bút mà viết

                                                                                                                  Charles Dantzig


Trước hết tôi phải thú nhận với niềm thú vị tuyệt vời sự kinh ngạc của mình khi đọc thấy rằng một tiểu thuyết viết bằng tiếng Pháp bởi một công dân Pháp gốc Việt (dĩ nhiên) lại được coi như thuộc về văn chương Việt Nam. Có phải vì tên sách Khmer Boléro khiến về địa lý nó gần với Việt Nam ? Chắc tôi đã bỏ sót trước đây một điều gì quan trọng khi đọc Salman Rushdie, Francois Cheng và các ngòi bút khác kiểu Kuzuo Ishiguro mà chẳng được cho biết đấy là văn học Ấn, Trung Hoa hay Nhật bản gì đó. Tôi đã tưởng rằng văn chương tùy thuộc vào ngôn ngữ của tác phẩm cùng với nền văn hóa từ đó văn chương bắt nguồn.

dkbia

Khmer Boléro, tiểu thuyết của Đỗ Kh., nhà xuất bản Riveneuve, Paris 2013


Hỡi ơi ! Khi ta lệ thuộc vào Marketing và Tiếp Thị !...


Trong một bài viết Tradition and the Individual Talent (Truyền Thống và Tài Năng Cá Biệt), T. S. Eliot định nghĩa thơ là một cách đào thoát khỏi cảm tính (an escape from emotion), một cách trốn chạy khỏi cá tính (an escape from personality). Nếu vậy thì không có gì xa lạ với quan điểm thơ văn ấy bằng quyển sách đầu tay viết bằng Pháp ngữ của Đỗ Kh. Bởi đó là một tiểu thuyết dựa trên trải nghiệm (à base de vécu) vừa là một tác phẩm của cá tính.


Có một điều lý thú khi ta được biết tác giả từng thuộc lòng câu “ tổ tiên ta là người Gô-loa ”, từng mài đũng quần (cả ngắn lẫn dài) tại nhà trường của Jules Ferry ở Saigon và Paris, cũng như ở Sciences Po (đại học Chính Trị ở Paris) sau giai đoạn đi lính trong Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa năm 1974-75. Đỗ Kh. đã bắt đầu sự nghiệp văn chương bằng tiếng Việt, một phần qua thơ và truyện. Hành trình văn học ấy, tự nó đã không bình thường, không khỏi kích thích sự tò mò của chúng ta. Nếu Đỗ Kh. nghĩ rằng ông đã phạm tội ngoại tình khi viết tiểu thuyết đầu tay bằng tiếng Pháp, tôi lại cho đó là đúng hơn là sự quay về của Đứa Con Hoang với ngôn ngữ văn hóa nguyên sơ (mang mãnh lực và ý nghĩa nhiều hơn tính chất sắc tộc).


Mọi tác phẩm hư cấu, nếu muốn được hấp dẫn, thuyết phục và sinh động, chỉ có thể dựa trên nền móng của những kinh nghiệm sống thực hay đã được thực tế kiểm tra (như Flaubert đã nuốt thử một chút độc dược để thử nghiệm tác dụng của nó trước khi thuật tả màn uống thuốc độc của Bà Bovary ; hay là Claude Simon trong La Route des Flandres hoặc Proust trong A la Recherche…). Và Đỗ Kh. đã khai thác vốn sống phong phú đa dạng của ông trong Khmer Boléro một cách tuyệt diệu. Sự thăng hoa các kinh nghiệm sống trong cuốn tiểu thuyết tạo ra niềm hoan lạc trí tuệ dưới một ngòi bút vừa tả chân vừa chân thật với chất trào lộng hồn nhiên không dụng công.


Có thể nói rằng có một không khí và phong thái đặc thù Đỗ Kh. – một nhân sinh quan qua đó chẳng có chi nghiêm túc nhưng mọi sự đều quan trọng và đáng được nghiệm sinh bên ngoài “ cách biểu hiện do trí óc nghĩ ra ” : chất hoang đàng văn hóa đa dạng có bản lĩnh, óc tỉnh táo thấm vị sầu muộn, tính chân thật vui nghịch thêm vào thói phó mặc lười chán, chủ nghĩa chiết trung, khinh mạn, trò trào lộng giàu chuyện tiếu lâm quái quỷ của học trò. Tất cả có vẻ dính líu với sự gắn bó nặng hoài niệm và sự trung thành lỗi thời với tuổi trẻ giờ đây đã xa vời dù phong phú với bao nhiêu kinh nghiệm, gặp gỡ và tập tành. Điều này khó mang đến một mối tình ổn định không trắc trở, và những may rủi đời người cũng chẳng đóng góp gì thêm. Hay là bởi tại “ không có tình yêu mà chỉ có những khoảnh khắc ái ân ” ? “Yêu là thế nào ? Có cách nào biết được ? ”.


Tính dục thì lại hiện diện đậm nét trong cuốn sách. Về mặt này, Đỗ Kh. có thái độ thoải mái, tự nhiên và trực tiếp, không bị gò bó hay cấm kỵ. Nhại theo Sartre, ở Đỗ Kh. tình dục là Hữu Thể. Đề cập đến việc ấy, Đỗ đúng là thế hệ thanh niên của thập niên 1970 mà  Houellebecq là gương mặt tiêu biểu (chả có chất văn chương Việt Nam bao nhiêu) với cuốn Les Particules Élémentaires : “ Hắn không thể nào nhớ nổi cơn nứng căng mới gần đây; hắn trông đợi cơn dông đến ”. Giống Nam, người hùng trong tiểu thuyết, trông đợi mưa mùa...


Nhà văn sử dụng chữ trong khi nhà thơ phụng sự ngôn từ. Không có nhà văn, lũ chữ sẽ vô hình. Đỗ Kh. đã dùng chữ một cách vui nghịch và kỳ thú trong Khmer Boléro.


Tôi không biết nói gì thêm về cuốn sách này ngoài lời nhắn gửi các bạn, với tất cả những điều chủ quan tôi dành cho tác giả : nên đọc quyển tiểu thuyết này. Nhưng trên hết xin các bạn đọc nó để khẳng định rằng về mặt chủ quan tôi không sai.

Holmdel, Mai 2013

PHẠM TÙNG CƯƠNG

                                                                         (CHÂN PHƯƠNG dịch từ bản tiếng Pháp)



Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss