Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Diễm Đông

Diễm Đông



      Diễm Đông

          thơ văn xuôi

Đào Vũ Hoài



Mùa đông năm đó bé mười ba tuổi. Sáng ngày bé ra máu trong chăn đệm, chợt thấy mình nguyên vẹn. Mẹ bảo, hoa đà thôi nụ những còn thẹn. Cô Duyên cười, nháy mắt đồng lõa. Cô thì thầm, hoa còn e ấp nhụy hương sợ gió qua.

Mẹ sinh bé giữa tiết đông buốt giá, bông tuyết bay trắng xóa cả một trời. Bé thương lắm khi đêm vội tan tác. Đêm thoái thác bởi cơn dông đến vội. Cô Duyên khẽ ghì bé vào lòng xuýt xoa, lớn lên cháu tôi làm thi sĩ. Mẹ bảo, lớn lên theo cô mày. Làm thế nào thành thi sĩ, hở cô ? Cô Duyên bảo, thi sĩ tìm cái đẹp. Làm sao biết cái đẹp mà tìm, hở cô? Cô Duyên cười, khẽ đến ôm lấy mẹ.

Bé yêu lắm khi trời chợt nổi dông. Cô Duyên bảo, trong dông tố có cái đẹp vô hình chuyển động. Bé thì thầm, có cơn bão đến thổi bung nỗi vô cùng trong lòng cháu. Cô Duyên ghì chặt bé vào lòng, ôi cháu ôi, đời lắm khổ ! Làm thế nào cho đời bớt khổ, hở cô ? Cô Duyên cười, đến ôm chặt lấy mẹ.

Diễm Đông này, cháu chọn cho mình một loài hoa, loài hoa đó là phấn hương của đời cháu. Bé thì thầm, cháu thương bông tuyết nở trong gió. Cô Duyên buồn, dấu mặt trong tóc bé. Thương cháu tôi, cháu chọn loài phù du hơn mọi loài phù du.

Cô ơi, làm sao biết được tình yêu ? Mẹ cười ngất, ranh con, mới ngần ấy tuổi đầu! Cô Duyên thì thầm, tình yêu đến khi những rạo rực trong lòng biến thân thể cháu thành thơ. Nhưng thân thể cháu giờ chảy máu. Ôi, cháu ôi, đấy là thơ. Cô ơi, sao máu lại là thơ ? Vì thơ là hồn của máu. Thế, đâu hồn của thơ ? Là nỗi vô cùng bão tố thổi bung ở cõi lòng. Cô Duyên khe khẽ hát. Khe khẽ cô ngân cung điệu mà rằng :


Người quẩn quanh đây tìm giấc mộng
Thoát thai tan tác từ một đêm
Tiết điệu huân yên đong đưa sắc biếc
Rượu gấm khải huyền đổ hồn điên dại
Kể chuyện hôm qua, chuyện ngày mai
Nhắc người muôn thuở chuyện một thời
Tận chung khởi thủy có cơn mơ
Lạc vần
Người đến bởi còn đây giấc mộng
Động hờ rơi rụng chút phù du
Ừ nhỉ, có hay đông vẫn đợi
Khiết xuân thắm đỏ, à ơi, thoáng như ru
Muôn thuở còn thương chuyện một thời
Một đời để khóc chuyện trăm năm
Một đời nhắc chuyện xa xăm
Chợt nghe đã mất thanh âm thật gần
Sóng sánh dư ba một lần thề nghiệt ngã
Thì thôi nhặt lấy kiếp phôi pha
Cố nhân vất vưởng trong đêm ngọt
Hờn muôn thiên thể thót nhịp tim
Và mãi mãi, ô hay, cứ thế
Một nhịp tim lạc vần cứ thế
Ngặt bước trầm luân, ngặt lối hoa


Diễm Đông này, cháu chưa ngủ ư ? Bé thì thầm, cháu không ngủ khi ngoài kia bão tố. Trời đổ nghiêng, cô ơi, tuyết trắng nở vạn hoa. Cô ơi, cháu muốn cô nằm đây với cháu. Cô cháu mình nằm xích lại gần nhau. Cô thích không, cháu cắn vào miệng cô ? Cháu cắn vào miệng cô nữa nhé ? Hơi thở cô thơm thơm bát chè cốm ban chiều. Cháu cắn vào ngực cô, cô nhé ? Cô ơi, mai sau ngực cháu có căng đầy ? Cô để tay lên ngực cháu mà xem. Cô có thấy vạn hoa trong tim cháu ? Cô hôn lên ngực cháu mà xem, cô cắn đi.


Diễm Đông ơi, cháu thấy không ?
cháu có thấy trên môi cô hụt hẫng một nụ hờn chừng mấp máy nở
khóe mắt cô một đời bối rối run rẩy khẽ đọng lại
thành giọt
thánh thót hóa thân này giấc mơ hoa
giấc mơ sa bước phù du thánh thót nhỏ giọt


Cô ơi, sao cô ngoảnh mặt đi nói chuyện một mình ?

Ừ, cô vẫn một mình nói chuyện với đêm.

Cô cho cháu gối đầu trên bụng. Trong chăn giờ âm ẩm ướt, chăn thơm hăng như có tẩm gừng tươi.

Ô hay...


ô hay, cháu làm gì thế, Diễm Đông ?
không...
cháu không làm cô đau
đừng lấy tay ra
ừ... cô thích
nữa đi
đừng...
đừng lấy tay ra


Không, cô không thấy đau, chỉ thấy lòng rạo rực.

Cô ơi, làm sao để lòng rạo rực mãi ?


Đào Vũ Hoài


Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss