Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Điệp Giang - Chùm thơ

Điệp Giang - Chùm thơ

ChùmThơ


Điệp Giang




LOA KÈN



chiếc cổ cao chừng kia
và hương thơm mê hoặc nhường kia
làm sao trốn thoát?
trong thoáng chốc ta như người đi trên sa mạc
ảo ảnh hồ nước mát

đẹp tưởng chừng không có thật
đẹp đến kinh hãi
đẹp nín câm giọng nói
tưởng có thể nuốt hình ảnh kia mùi hương kia mà yên ổn
                                                                          xuống mồ

đêm yên quá
ngày mai rụi tàn hết cả
làm sao giữ nổi
hoa ơi?

(SG 25may16)

  

  


VIẾT NGÀY 18/5/16



những con cá 
và mùa xuân đã chết
có còn gì
để tiếc
nữa đâu em
đêm trong lên
và mắt người đen lên
và thành phố rộng trơ như đồng lạ
những dòng kinh
và con sông khát cá
có còn gì
để nhớ
nữa đâu em
đừng rủ anh
ngước mắt nhìn lên
để mà thấy cả bầu trời
trống hoác
còn yêu nhau
còn nhìn nhau nghi hoặc
có còn gì
để nói
nữa đâu em
mai anh về
ta sẽ lặng im
ngồi bên nhau
đừng kể về ký ức
quá khứ dẫu buồn đau
nhưng bao giờ cũng đẹp
hãy cùng nhau
xoá hết
xoá sạch sẽ
gọn gàng
xoá cho tan
cho rỗng
cho im
chỉ để lại
đôi tấm lòng thơ dại
chưa biết đau
chưa oán thù
oan trái
an nhiên quên
an nhiên yêu
và 
an nhiên điên

  

  


RỪNG



hơn cả máu và nước mắt
không biết so bằng gì
chỉ có rừng trước mặt

là lá cỏ là gió là tiếng suối chảy là tán cây xào xạc
rừng qua bao nhiêu buổi chiều
rừng qua bao nhiêu tuổi rồi
những kiếp sâu kiếp muông thú 
với bao nhiêu kiếp người?

hơn cả niềm vui hơn cả nỗi buồn
gieo mình vào rừng đi mình vào rừng
chân dẫm gai và tay rướm xước
để mắt mở to thấy lá trừng trừng
để tai mở to mà nghe rừng rục
cùng đá lăn cùng đất tưa
rừng thở

có thể kiếp trước ta chỉ là loài cây dây leo
đã bám vào cổ thụ rừng mà sống
sống đến ngày hết nhựa
sống đến ngày khô kiệt
sống hoá trầm tích vùi sâu thân gỗ
để kiếp này lúc nào cũng nhớ
những rễ cây bàn chân xác xơ
chỉ muốn được rừng ấp ôm
chỉ muốn cùng rừng ngậm ngùi than thở
chỉ muốn hét trong rừng cho cổ họng nứt vỡ
chỉ muốn nằm im co quạnh giữa rừng
cho rừng gào rú
cho rừng giận dữ
cho rừng nôn thốc là lá là đất là nước
cho rừng quật quăng bầm dập
cho rừng lại thương lại yêu như chưa qua thù hận
cho rừng lại đau lại yên lại vuốt ve

chẳng biết so, chẳng thể so bì
thôi ta giữ rừng trong ngực
mạch của rừng trong ta đang đập
ta còn thở, rừng còn yên...

(Mdrak - 21.apr.2016)


Các thao tác trên Tài liệu

được sắp xếp dưới:
Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss