Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Đông mười bảy – Xuân mười tám

Đông mười bảy – Xuân mười tám




Đông mười bảy – Xuân mười tám


Nguyễn Thị Kim Thoa


1/


Huế
cuối đông Đinh Mùi
tôi tròn mười bảy
mưa lâm thâm thấm lạnh
những lối đi trong vườn
rêu phủ một màu xanh
nhánh thanh mai vô tình
nức nụ vàng
lòng tôi háo hức
đón mùa xuân mười tám.

Ngày mùa đông
bao năm rồi vẫn thế
dáng sầu đông
sông bến với mưa phùn



2/


Đón xuân mới – mười tám
lỡ hẹn hò
hoa xuân rụng tả tơi
trong nhà
ngoài ngõ
dưới đạn pháo, mọt chê…

Vườn vườn
nhà nhà
đào hầm ẩn trú
chị bán bánh bèo bên hàng xóm
ôm đứa con chưa đầy tuổi
mái rạ cháy rồi không còn nơi trú
xin ở nhờ.

Căn hầm nhà tôi
chật ních nỗi kinh hoàng
có tiếng khóc trẻ thơ
và tiếng than thầm
của người vợ trẻ

Thằng bé thét lên
căn hầm tối ẩm
vú mẹ lép kẹp
bao ngày thiếu ăn
mẹ mớm miếng cơm khô
thằng bé vẫn thét gào
vì đạn réo
vì khát sữa
vì tiếng than của mẹ
cha nó trốn nơi nào
mẹ nó quặn cơn đau.

Tìm không thấy người
du kích căm hờn
bắn nát chiếc mũ “quan to”
của người cảnh sát công lộ
chị bán bánh bèo mặt tái xanh run sợ
thằng bé nép đầu vào ngực mẹ
im hẳn tiếng khóc đau.

Những người du kích
áo xô quần lệch
trên mình
cả tơi và nón lá
vai mang AK
mắt nhìn cảnh giác
tôi nhận ra nơi họ
từ ánh mắt, từ bước đi, từ cái mím miệng
biểu hiện nỗi căm hờn
đè nén
và hôm nay
có dịp trả bù
nơi
con gà cục các
con chó gâu gâu
con mèo nhảy trên mái ngói
đoành đoành.



3/


Ngày đầu xuân
mây tím giăng
đầu, cuối xóm
nhà ông Tả ba người vừa ra đi
ba người vừa nằm xuống vì thù hận
từ kiếp nào cho đến tận kiếp nay.


Mùa xuân đến
dòng sông vang vọng tiếng
bên kia bờ
bao ngọn bắp ngã nghiêng
đôi bàn tay
đỡ lấy đôi bàn tay
đứa trẻ khóc hoài
trong căn hầm đào vội.


Mấy đứa trẻ trong thôn
trú cùng căn hầm chật
ngồi nép bên nhau
co ro trong tấm mền rách
ngày tết không đánh bài, không đổ trạng
chúng ngồi nhìn
qua lỗ tò vò
những trái sáng
rơi
trên nương
rồi
nghe trên kia mọt chê bắn vọng về.



4/


Ngày đầu xuân
không đi chùa hái lộc
trên đường làng
nhiều bộ đội khoát AK
mẹ nắm cơm
cho “chú bộ đội” về
thuốc Salem mẹ mời
các chú không dám hút
các chú ngẩn ngơ nhìn hoa mai
rồi hỏi hoa đào
đường nào vào Đồng Khánh
nơi mẹ đã học ngày xưa…

Mùa xuân Huế
mai vàng đang đua nở
mùa xuân Huế
hải đường khoe sắc đỏ
hoa vàng hoa đỏ
máu hay hoa
nở tưng bừng
vàng, đỏ quá thương đau!

Lạc bàn tay ai
lạc bàn tay ai
sau đêm giao thừa
thân ấm
có người lạc đường về
chẳng đến mừng
tôi xuân mười tám.



5/


Rồi
lính du kích
lính chính qui Bắc Việt
lính Đại Hàn
lính Mỹ,
lính Cọng Hòa
quần nhau
trên từng mảnh vườn
từng bờ tre bụi hóp
vèo vèo đạn bay…

Trong vườn
hoa máu thay hoa xuân.

Mùa đông dài lắm
mùa xuân vẫn nhớ
chiến tranh qua
hoa cỏ nát muôn đời
dòng sông Hương
mỗi mùa xuân vẫn hát
nay hát thêm khúc rên điệu kèn đồng.

Hương giang
Vỹ Dạ
bao ngày còn nhớ
mẹ cõng con
chị cõng cháu chạy dưới hào
lũ thanh niên
lúc tạm ngưng tiếng súng
đếm lại đầu tay
còn mấy đứa?



6/


Chống xâm lược
rồi từng ngày nội chiến
chị bảo thế
chị ra đi biền biệt
cha bảo thế
rồi cha buồn rười rượi
mẹ mong con mắt trõm đã bao ngày.



7/


Ngày mùa đông sao ngày dài dài thế
nắng không về sớm để mưa phùn bay
ngày mùa đông mong xuân đến thế này?
thà xuân chẳng lại, đông còn ngóng trông…

Những ngày mùa đông
ôi! những ngày mùa đông rét quá!
xuân mười tám
ở đâu anh?

Nguyễn Thị Kim Thoa





Các thao tác trên Tài liệu

được sắp xếp dưới:
Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss