Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Không nhìn một hướng

Không nhìn một hướng

Hai mươi ba hôm sau H. đi hẳn. Trong hai ba hôm ấy, hôm nào chúng tôi cũng thèm nhau. Tôi gầy rộc, mệt lử. H. cười tôi tham lam quá độ, nhưng tôi biết H. cũng vậy. H. bảo sẽ thiếu tôi và tiếng đàn. Tiếng đàn tạo thêm kích cỡ cho tôi.


Không nhìn một hướng

Lê Minh Hà


H. bảo giữa tháng em đi. Tôi tò mò đi đâu nhưng chẳng hỏi. Thật ra vấn đề nằm ở câu hỏi đi với ai. Nhưng tôi không hỏi, không vì ý thức tự trọng mà vì sự an toàn cá nhân. Không có thỏa thuận gì trong cuộc sống chung này. Ngay từ đầu đã vậy. Tôi và H. như hai cái lá tấp vào nhau. Khô, thì một hơi gió cũng đủ xoáy lên lôi về hai ngả. Ướt, thì dính tịt, cùng mủn vữa. Mà cũng không phải vậy. Như chó ngửi ra mùi chó mèo ngửi ra mùi mèo, gặp nhau, khói mịt mù đèn đổi màu tít mù các đôi rậm rật, tự dưng ngán, ngồi xuống, nói đôi lời, cốc ai người đó uống không cần nêm câu thiếu chủ ngụ ý gì gì. Thêm một lần gặp nhau. H. hỏi anh về chỗ em hay em về chỗ anh chỗ anh có vẻ rộng hơn. O. K. Mình sẽ bàn tiếp chi phí chung. O.K em yêu. Có yêu không hỏi để làm gì, thế này đủ dễ chịu. Ở chung, chẳng phải từ bỏ cái gì, chẳng phải nhận thêm thiên hạ sự gì, chỉ chia đôi tiền nhà, chia đôi việc, những việc vẫn phải làm hàng ngày cho chính mình. Hay ! Mà đêm lại có chăn 37 độ. Có thêm hơi thở giọng nói tôi không ham lắm. Đêm đánh răng sáng dậy hắt hơi còn chả chịu được mùi của chính mình nói gì mùi kẻ khác. Giọng thì một cái ti vi là đủ dùng. Nhưng mà hơi ấm của mông lưng bụng ngực vân vân, mông lung cuống quýt, và sau đó, còn hơn là leo ngược mười tầng nhà ngủ không còn biết mộng mị trằn trọc ấm lạnh đất trời tình người…

H. bảo em phải dọn dẹp. O.K. Từ thế nằm này từ cái góc đi văng này nhìn mông H xoay lắc dưới cái áo tơi lùng thùng trong các động tác dọn dẹp là một hiểm họa tuyệt diệu và tôi phải lật mình nằm sấp. Nằm sấp trước ti vi thật khó chịu cho cổ và lưng. Và cả ánh nắng chói lòa vì tuyết phủ này nữa. Giá mà mùa hè này có thể trở về có thể đi biển nằm ngửa nhìn sao trên mặt cát còn hơi nắng. Vào tuổi mười chín bực bội vì một đứa con gái cùng bầy tôi đã nằm như thế đã... Sao biển sáng và sắc. Mây biển đen và nặng. Tôi mệt lử khi nhớ cái hông hẹp bó trong mảnh vải đỏ hực của đứa con gái, nhớ mình đã phải nhảy bổ vào sóng như thế nào. Tưởng như xương sống bị rút. Phún thạch phụt thẳng và tôi đã trừng trừng nhìn đúng một ngôi sao vào đúng lúc đó.

Ja ja xin chờ một chút… Anh yêu !

Rồi tháng sau H. dọn nhà đi và chúng tôi còn xưng hô như thế này hai mươi ba ngày nữa. Vâng ông là… A hóa ra… Trời sao tôi chả biết gì vâng vâng đi làm về tôi có thói quen đi Sauna về thường muộn… Vâng một phút nữa tôi thay đồ lên ngay.

Ông ấy là ? H. hỏi. H. hỏi ông cụ trên ấy chết rồi sao. Tôi không biết H. có nghe được câu trả lời không khi dập cửa hơi bị mạnh. Nói chung những cử chỉ lời nói bình thường giờ rất dễ bị hiểu lầm là bất thường là hàm ý là làm phiền nhau. Ngay cả bây giờ, tôi tự hỏi, nếu mình yêu H. thì có nên ngỏ lời không có nên để H. băn khoăn khi vẫn tiếp tục dọn nhà.

Căn hộ tầng trên nửa quang quẻ nửa tan hoang. Thảm mới nhưng loang lổ toàn vết bẩn. Tường cũng toàn vết tay lần sờ. Niềm thương cảm bất chợt dấy lên trong lòng tôi. Nhưng không phải là thương hai con người vừa ra khỏi ngôi nhà chung này mà là thương những con người khốn khổ vì tàn tật. Anh ấy có khả năng của lãnh tụ chúng tôi, anh ấy có thể có một tình thương bao la nhưng không phải dành cho con người cụ thể như chúng ta. Người đàn bà trước H. đã tươi cười nói vậy trong một buổi party ở hãng. Đấy là lí do tôi ra khỏi đời cô dù rằng tôi đã có ý định cầu hôn, không phải vì điều cô đã nói nhiều lần, mà là vì cô đã nói như thế ở nơi ấy. Bình thường cô nói điều đó một cách tức tối chứ không tươi cười. Tôi thích vẻ thành thật đó. Cô đã về nước và tôi không biết gì thêm về cô. H. có vẻ không tin khi tôi nói quên rồi trước tất cả những câu hỏi ngược quá khứ. Tại sao lại còn hỏi khi đã nhanh nhẹn đến với nhau như vậy ? Tôi tự hỏi, nhưng chưa hỏi H. bao giờ

Còn lại một số đồ gỗ và máy móc gia dụng trong bếp trong nhà tắm. Người đàn ông chìa cho tôi một chai bia : Vì linh hồn người đã chết. Vì ông bác của tôi.

Người đã chết là bà cụ. Chết ở tuổi 76, vì tình. Liệu có người đàn bà nào ở thời này còn muốn có một kết thúc lãng mạn đến thế. Hai ông bà già ở căn hộ ngay trên căn hộ của chúng tôi. Hầu như đi đâu về tôi cũng gặp ông già, không đang lọ mọ lấy mấy chai bia dưới tầng hầm thì lại trấn cửa chào hỏi tất thảy mọi người ngay từ khi người ta mới ngoặt vào cổng. Phải tới cả tháng chào hỏi nhau tôi mới nhìn ra ông già mù. Thảo nào. Cái cười ngơ ngơ và cái tai thính đặc biệt ở tuổi đó.

Bà già thì thường chờ taxi trước cửa. Một anh lái taxi quen khi chở tôi về đã lầu nhầu. Tiền thuế của chúng ta được bà hàng xóm của anh tiêu hàng ngày đấy. Tôi không hiểu tại sao đã mù như thế mà bà ấy rất thích đi chơi xa. Không tuần nào tôi không chở bà ấy đi đây đó. Bà cụ thích nhất là tới những pháo đài lâu đài nổi tiếng. May mà vùng chúng ta đang ở cũng lắm nơi để dân du lịch tới nhìn ngó. Lần nào cũng như lần nào, xuống xe lần dò tới gần đám người du lịch rồi đứng ngong ngóng đó, cười.

Cũng là một cách chơi. Tôi thì thích đi tham quan từ cái chỗ nằm dễ chịu trên đi văng hơn. Không phải lúc nào cũng có H. bên cạnh để ôm để vầy nắn. Nhưng khi xong việc, việc cuối cùng H làm sẽ là ngồi trong toalét đọc tiểu thuyết, rồi đứng lên đánh răng nặn mụn xoa kem và ra sà xuống bên cạnh tôi. Như một phản xạ có điều kiện. Tôi không biết cái gì là điều kiện, chương trình ti vi, giờ ngủ, hay là bàn tay tôi sẽ lùa xuống chiếc áo ngủ rộng và ngắn của H, luồn lên trên một chút nơi xương cụt và H. sẽ rùng mình. Chỉ biết ở tôi cũng hình thành một phản xạ có điều kiện khác. Bao giờ tôi cũng ngửi ra mùi phân tươi thoang thoảng theo bước chân của H. và tôi thường ngả người cười âu yếm để tạo một khoảng cách trong khi bàn tay lùa luồn.

Bộ bàn ghế thế mà nặng. Còn tốt nhưng đầy vết ố, của bia rượu của vật dụng nóng đặt lên trên. "Anh có cần cái gì không thì lấy đi. Ông bà già mới dọn về đây có hơn hai năm, xã hội mua toàn đồ mới cho đấy. Tôi định khuân cái máy giặt với cái bếp về tống xuống Keller ai cần thì sẽ cho. Hai ông bà cụ mù, chỉ có người giúp việc mới thỉnh thoảng động đến cái bếp. Nấu nướng gì mấy đâu. Anh nhìn xem, mới nguyên." Người đàn ông nói, thở dài rồi cười. "Ai có ngờ ông bác tôi lãng mạn đến thế này. Giết người chỉ vì ghen."

Em yêu, có chuyện để kể cho em để bàn luận với nhau trong những ngày sống chung cuối cùng đây. Tình yêu và thù hận. Chúng ta chia tay không thù hận phải không… Bất chợt tôi choáng người : Ta đã từng yêu chưa ?

Rồi vài ba hôm nữa H. đi. Rồi thì tôi cũng phải lo thu dọn căn hộ của mình như thế này. Sau một khoảng sống chung tôi thường rời bỏ nơi sống chung đó. Chẳng vì đau buồn bực bõ gì. Chỉ là tôi thích bắt đầu một đoạn đời mới ở một nơi mới tinh không thể tìm lại được nhau. Sẽ có người nào nhìn vào những đồ đạc những vết tích trên tường dưới nền để đoán ra những gì đã đổ vỡ đã phai tàn. Mà thật ra chẳng có gì đổ vỡ hay phai tàn giữa chúng tôi, bởi vì ngay trong cung cách bắt đầu chúng tôi đã ngầm thỏa thuận cách kết thúc.

Không như hai cụ già vừa giết nhau này. Hai con người gần như cả cuộc đời là một sự chắp nối những ngày dài trong viện điều dưỡng dành cho người tàn tật với những khoảng thời gian ngắn ngủi ra sống riêng với một người yêu nào đó. Cứ như lời người đàn ông kể thì trong cuộc đời mù lòa toàn phần của mình bà cụ có bốn người đàn ông trước khi gặp ông bác của ông ta. Bốn người đàn ông đó không phải tất cả đều mù. Họ đã sống rất hạnh phúc với nhau cho đến khi cuộc sống chung giữa hai kẻ mắt mờ chân chậm trở thành nguy hiểm cho chính họ. Thường thì là vì một người quá ốm hoặc quá già và người kia bất lực trong việc chăm nom cho bạn tình. Người đàn ông chìa cho tôi cái búa : "Đập gãy đi anh, cho vừa cầu thang máy lát nữa bê xuống nhà dễ. Chúng ta chia tay nhau đơn giản là vì không muốn ở với nhau và tự tin rằng một mình mình cũng có thể làm nên một cái gì đấy. Còn họ, họ luôn phải chia tay vào đúng cái lúc thiết tha với nhau nhất cần đến nhau nhất. Kể cũng sợ. Tôi có bà vợ thứ hai cưới nhau cũng hơn mười năm. Ở nhà thì phát ngán lên vì bà ấy nói nhiều quá mà bà ấy vào viện mấy hôm cũng mất ngủ đấy anh ạ. Có bao nhiêu đồng hồ trong nhà tôi phải tháo pin ra bằng hết.“ Tôi cười. Người đàn ông cười. Căn hộ trống khuyếch đại tiếng cười làm chúng tôi giật mình. Dù sao thì ở đây từng có một vụ giết người, từng có một người ra khỏi nơi đây trong bộ dạng của một cái xác không đẹp và một người lần đầu tiên không phải sờ soạng, có người dắt dẫn thì đi từ đây vào trại giam.

"Còn giấy dán tường có phải…". Tôi hỏi. Người đàn ông ngoái cổ "Có nhưng tôi sẽ làm sau. Cô bạn của anh chắc sẽ không bằng lòng nếu tôi giữ anh lại chỗ này quá lâu. Hình như anh chị cũng đang chuẩn bị chuyển nhà ? À vâng, anh xem trên tường có cái khung tranh khung ảnh gì thì gỡ nốt cho tôi để tôi quăng nốt."

Tôi đi rảo qua mấy căn phòng. Lại có thể có tranh ảnh ở nhà người mù sao? Giật mình. Có.

Một tấm duy nhất, treo ngay trên chỗ mấy tiếng trước còn là cái giường đôi. Sao lúc nãy tôi đứng phá giường ngay đây mà không để ý nhỉ ? Ông cụ bà cụ kề vai, đầu hơi nghiêng về nhau, hai đôi mắt mù nhìn về hai hướng, nụ cười dại dại ngượng ngùng. Tôi không biết ông bà già nghĩ gì khi đưa nhau đi chụp ảnh kỉ niệm thế này. Và cái thằng thợ ảnh nghĩ gì khi nó bấm máy. Nhưng tôi tưởng như thấy đôi tình nhân già ngồi cứng đờ trên ghế, những ngón tay run rẩy lần tìm nhau trong ánh sáng choang của studio, cơ mặt giật giật vì độ nóng của làn sáng bất thường. Họ đã chụp tấm ảnh này vào thời điểm nào trong cuộc tình già của họ. Lúc mới quen nhau trong viện điều dưỡng hay lúc đã ăn ở với nhau đến mức quen hơi bén tiếng đến mức có thể nổi cơn ghen. Hay thật. Tại sao cái trạng thái hưng phấn tuyệt diệu ấy chả bao giờ đến với tôi. Họ đã mong mỏi những gì ? Khi biết kết cục sẽ lại là chia biệt. Chia biệt, trong tuổi của họ, trong đời sống buồn tẻ khác thường của họ sẽ là những ngày mòn còn lại, là cái chết. Chắc họ tiên liệu được hết, trừ kiểu chết của bà cụ như vừa rồi.

Kì cục. Người đàn ông cầm tấm ảnh quăng thẳng vào cái thùng các tông to tướng đã gần đầy đồ đạc vặt vãnh giờ biến thành rác rưởi. Anh có thấy kì cục không ? Ông bà cụ sống với nhau 8 năm, giờ ông cụ 82 tuổi và ngồi trong trại tạm giam vì giết người vì ghen. Ghen với một ông cụ rất dễ thương vẫn chờ người yêu của bác tôi trở về viện điều dưỡng. Tôi không biết ông bác tôi nghĩ gì. Ông ấy từng đã có một thời trai trẻ, từng biết thế nào là nhan sắc. Vâng vâng cụ không bị mù bẩm sinh, chỉ từ chiến tranh thế giới thứ hai.

Tôi đi xuống cầu thang trở về căn hộ của mình. H. đã dọn gần xong đồ, đang nhặt nhạnh nốt mấy khung ảnh nhỏ trên piano. Cái áo đàn ông mở đến mấy khuy trễ một bên vai. Vạt áo bên cao bên thấp để lộ đôi chân gầy. Tôi biết bên dưới vạt áo đó là đôi mông nàng trần truồng lành lạnh. Tôi đi vào nàng, cuồng dại. H. đau, nhưng đột nhiên nàng mềm mại lại, đầm đìa. Nàng cúi người. Một bàn tay chống xuống phím đàn. Tôi dồn dập theo những hợp âm khốc liệt.

Hai mươi ba hôm sau H. đi hẳn. Trong hai ba hôm ấy, hôm nào chúng tôi cũng thèm nhau. Tôi gầy rộc, mệt lử. H. cười tôi tham lam quá độ, nhưng tôi biết H. cũng vậy. H. bảo sẽ thiếu tôi và tiếng đàn. Tiếng đàn tạo thêm kích cỡ cho tôi.

Tôi không kể cho H. về tấm ảnh. H. hoàn toàn không biết vì sao tôi thèm nàng. Mà chính tôi cũng không biết. Chẳng lẽ lại chỉ vì như thế, vì một tình cảm có thật, đơn giản, tầm thường, tội nghiệp, điều tôi không có và vẫn nghi ngờ.


Lê Minh Hà

5. 2005


Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss