Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Miền Hư Ảo / Ngã blog – Núi Răng Sói và Đông-Tây link

Ngã blog – Núi Răng Sói và Đông-Tây link

Tiểu thuyết Miền Hư Ảo, chương 32


Phần 2 – Miền Miên Ảo


Lưu Thuỷ Hương


Chương 32


Ngã blog – Núi Răng Sói và Đông-Tây link



Ngã với Nặc tử nghe tiếng động giật mình quay lại, chỉ vừa kịp thấy cái bóng đen nhảy vô bụi cây. Nặc tử khó chịu ra mặt:

– Cái thằng cóc chết này bám theo bà cháu mình làm gì.

Ngã nói:

– Chắc nó buồn nên bám theo thôi. Mà, hay là nó còn thèm mấy cục pin của nhà ngươi?

Nặc tử nghe vậy thì đổi giọng ngọt ngào gọi với vô bụi cây:

– Tiểu Cáp Mô nghe đây. Ta còn đúng năm cục Pin nữa, nếu ngươi chịu theo cõng hành lý tới thành Y Bêi thì ta trả công cho.

Tiểu Cáp Mô ngồi yên trong bụi không tỏ thái độ gì, nhưng khi ngã bước đi thì nó lại bò ra lẽo đẽo bám theo.

Hai bà cháu ra tới ruộng khoai mì thì tìm được căn nhà chòi để chất hom khoai qua mùa nắng. Cũng may, chưa tới mùa khoai thu hoạch nên căn nhà chòi để hoang. Hai bà cháu tìm được một góc kín đáo nổi lửa luộc khoai non, bên ngoài trời cũng vừa sáng tỏ. Ngã với Nặc tử thay phiên nhau, người ngủ người canh gác, chờ tới tối lại lên đường.

Mấy hôm đầu, Tiểu Cáp Mô còn thậm thụt núp trong bụi rậm, dần dà nó mò vô tới tận chỗ ngã nấp. Một buổi tối trước khi lên đường, ngã hỏi chơi:

– Tiểu Cáp Mô, mày cõng bớt hành lý cho bà nghe.

Không ngờ nó gật đầu. Rõ ràng thằng này rành tiếng người, nhưng hình như nó không biết nói. Từ hôm đó, Tiểu Cáp Mô cõng hành lý cho ngã rồi cõng luôn cả phần Nặc tử. Thằng người cóc mạnh như trâu, cõng hết đồ đạc cho hai bà cháu mà vẫn nhảy ào ào. Được thêm vài hôm, Tiểu Cáp Mô kiêm luôn phần canh gác và tìm thức ăn.

Khu địa phận canh tác của Trại Trừng Giới cũng như nhiều nông trường bình thường khác, ban ngày cư dân đi lại nhộn nhịp, ban đêm đồng ruộng chìm trong cõi u tịch. Nặc tử nói:

– Vào ban đêm chỉ cần đừng tới gần vùng sông ngòi là yên ổn.

Ngã ngạc nhiên hỏi:

– Có gì ở đó?

– Có sương xám dày đặc và tiếng đàn bát nhị kinh khiếp.

Ngã nghe vậy thì động lòng:

– Nhà ngươi có tới đó chưa mà biết?

Nặc tử gật đầu:

– Tiểu bối đã nhiều lần qua đây, thường phải tránh những vùng đầm lầy hay sông ngòi, nhưng có hai lần lỡ lạc vô đó. Cảm giác thật là dễ sợ.

Ngã nghe nói vậy thì cũng sợ, không muốn mạo hiểm làm gì nên mới hỏi sang chuyện khác:

– Lãnh địa Trừng Giới Trại kéo dài tới đâu?

Nặc tử nghe hỏi vậy thì lấy một tấm bản đồ ra giảng giải:

– Mình đang ở đây. Phía sau lưng là sông Đoạt Hồn Hà. Phía trước mặt là núi Răng Sói.

*

Núi Răng Sói, như tên gọi của các bloggers, nhô lên từng hàng lởm chởm, nhọn hoắt, trắng hếu như hàm răng sói. Hai bà cháu men theo đường viền thung lũng tìm cách vượt qua. Lòng thung lũng phủ kín cỏ tranh lẫn với cỏ đuôi chồn trắng, thỉnh thoảng lại có dòng suối nhỏ bắc ngang. Nặc tử nói:

– Lãnh địa Trừng Giới Trại chấm dứt ở đây. Qua được dãy núi này, nếu không có gì cản trở thì từ đó theo Đông-Tây link về thành Y Bêi có khoảng vài ngày. Tới thành bà cháu mình có thể nghỉ ngơi dưỡng sức vài ngày, thoải mái mua sắm hàng hoá rồi lên đường qua miền Trung Du.

Ra khỏi lãnh địa Trừng Giới Trại. Ngã nghe tới đó thì thở ra, tưởng như là thoát nạn. Không ngờ Nặc tử lo lắng nói tiếp:

– Có lần tiểu bối tới ngang chỗ này thì bị tấn công, suýt nữa thì bỏ mạng. Từ đây qua miền Trung Du có lắm chuyện bất an. Hỗn chiến diễn ra khắp nơi chẳng biết đâu mà tránh.

Mặc cho Nặc tử lo lắng và càm ràm, vùng đất ngoài lãnh địa Trừng Giới Trại rất yên tĩnh và không hề có cạm bẫy gì. Qua nửa tuần trăng thì cả nhóm vô tới giữa lòng núi Răng Sói.

Nơi này là vùng trũng, ba mặt có núi non bao bọc. Đứng trên cao nhìn xuống, có thể tưởng tượng nó như cái hàm răng khổng lồ, vòm miệng chứa đầy nước đọng. Mấy dòng suối quanh quẩn trong khe răng đổ hết nước về, gom lại thành một hồ nước cạn rộng thênh thang. Mặt hồ hẹp dần về phía tây thành dòng sông bạc trắng đổ nước vô cuống họng. Tiếng nước ầm ào dữ dội từ hướng đó vọng tới. Ngã đoán, nước dồn về phía cuống họng đổ xuống vực sâu thành thác lớn.

Ngã nhìn qua hướng con suối nhỏ chảy từ khe núi ra, trong đám cỏ tranh um tùm, cái bóng xanh lục dềnh dành của Tiểu Cáp Mô thỉnh thoảng lại hiện ra. Ngã không biết nó đang lo bắt cá hay đang sung sướng dầm nước. Thằng người cóc rất mê nước. Đoạn đường này có nó theo gánh hàng lý, canh gác, lo tìm thức ăn nên hai bà cháu cũng đỡ cực nhọc. Lòng suối len qua chân núi phủ rêu xanh lè, đổ ra bãi đá trắng, nước lặng lờ trong leo lẻo. Mây trắng trên đỉnh núi đá êm đềm in bóng bồng bềnh giữa nền rêu. Trong đám sậy bên kia ghềnh có đàn hươu vàng ngơ ngác kéo ra. Một đàn ngựa hoang cũng thong thả bước xuống bờ nước.

Mặt trời buổi chiều xuống ngang đỉnh núi, toả ráng vàng dìu dịu. Ngã đi xuống bãi đá trắng định rửa mặt một chút cho mát. Ráng chiều rớt trên mặt nước như phủ gấm. Một đám mây trắng giữa dòng bỗng lung linh thoắt chuyển động rồi biến mất. Ngã hoảng hốt thối lui, ngước nhìn lên đỉnh núi đá. Mây trên cao lặng im như tờ.

Nặc tử đã ra đứng sau lưng ngã từ bao giờ, cung tên chĩa thẳng lên vách núi. Ngã cũng lập tức thủ cuốc, đảo mắt nhìn quanh. Bầu không gian yên ắng thanh tịnh giờ lại trở nên nặng nề nghẹt thở. Ngã trầm giọng hỏi:

– Có kẻ theo dõi bọn ta, đúng không?

Nặc tử gật đầu:

– Nó bám theo bà cháu mình đã từ nhiều ngày nay. Thân pháp linh hoạt dị thường, thoắt ẩn thoắt hiện, nhưng chẳng tỏ ý bạn hay thù.

Ngã đảo mắt nhìn lên những mỏm đá trắng vô tri, tuyệt nhiên không thấy động tĩnh gì. Quay sang Nặc tử, ngã nói:

– Chúng ta đi thôi, mau rời khỏi chỗ này.

Nặc tử lắc đầu:

– Cứ thong thả xem nó muốn gì. Dù sao nó đã quyết tâm bám theo, lại chẳng lộ diện nên bà cháu mình cũng khó tìm cách đối phó hay đào thoát. Cứ tạm thời canh gác kỹ lưỡng, chừng nào tới được thành Y Bêi rồi tính.

Nặc tử nói xong thì huýt sáo ba tiếng gọi Tiểu Cáp Mô về. Thằng người cóc từ đám lau chui ra, nhảy qua mấy tảng đá giữa dòng nước. Xâu cá lớn trên tay nó còn nhỏ nước lỏng tỏng. Nước nhuộm máu cá loang đỏ trên dòng đá trắng. Nặc tử nhìn chăm chăm xâu cá rồi nhìn sang Tiểu Cáp Mô. Nó cau mày suy tính gì rồi sẵng giọng nói:

– Mày tìm hốc đá nào nổi lửa nướng cá đi.

Ngã giật mình quay sang Nặc tử:

– Không được. Nổi lửa lúc này rất nguy hiểm.

Nặc tử lia mũi kiếm qua đầu ngọn lau, cười khẩy:

– Giờ này đứa nào cũng đói bụng, chẳng phải riêng gì bà cháu mình.

Bỗng nhiên rồi nó dùng phép truyền âm rót vô lỗ tai ngã:

"Bọn nó đã tới sát bên thì còn sợ gì chuyện để lộ tung tích."

Ngã cũng giả tảng ngó lơ ra dòng suối, truyền âm nói lại với nó:

"Hay ta đổi sang ngả khác, tìm cách đánh lạc hướng?"

"Biết tụi nó ở đâu, có bao nhiêu người mà đánh lạc hướng?"

Nặc tử chờ cho Tiểu Cáp Mô khuất sau hốc đá, lại truyền âm:

"Bà Năm cứ làm ra vẻ bình thường, không sợ sệt gì. Thỉnh thoảng liếc mắt ngó chừng thằng cóc cắn đó dùm. Tiểu bối đi một chút rồi về ngay."

Ngã vội vàng hỏi:

"Nhà ngươi đi đâu?"

Nặc tử bỗng đổi giọng vui vẻ la lên:

– Ồn ào quá mà quên mất. Bên khe nước có mớ rau húng dại. Để tiểu bối hái cho thằng cóc nướng cá.

Nói rồi nó xắn quần lội băng băng lên hướng đầu nguồn. Ngã đứng một mình bên bờ nước, nhìn đám mây trắng lơ lửng giữa dòng, bỗng lại rợn người. Đàn hươu và đàn ngựa bên ghềnh đá biến mất từ bao giờ. Chim chiều đột ngột kêu qua ghềnh đá thảng thốt bi ai. Ngã lùi dần về chỗ Tiểu Cáp Mô đang nướng cá, lòng xôn xao khó chịu. Lần đầu tiên ngã nhận ra cảm giác sợ hãi của một con mồi bị săn đuổi mà không rõ kẻ thù của nó là ai.

Nặc tử đi chừng nửa giờ thì về, tay ôm bó rau dại còn ướt đẫm nước. Nó thảy bó rau lên mặt đá phẳng, kế chỗ Tiểu Cáp Mô ngồi, rồi nói trổng:

– Cứ rải kín rau lên mình cá nóng. Rau thấm hơi cá, héo một chút là vừa ăn.

Ngã không chờ được liền truyền âm tới nó:

"Ngươi đi đâu về?"

"Tiểu bối vòng lại đường cũ xem dấu vết."

"Có thấy gì không?"

"Có. Nhưng chỉ vài dấu vết rất nhỏ, chứng tỏ kẻ này rất thận trọng. Và hình như hắn chỉ có một mình."

"Nếu chỉ là một đứa theo dõi thì cũng dễ giải quyết. Ta có thể đặt bẫy bắt nó, hay ít ra cũng tìm cách đánh lạc hướng."

"Tên này võ nghệ không tầm thường lại rất khôn khéo. Mình cứ kiên nhẫn chờ xem nó muốn gì. Con đường này thẳng tới thành Y Bêi, nó thừa biết, mình tới đây là để vô thành. Nếu mình đổi hướng lung tung thì mình khổ thân, còn nó cứ vô thành ung dung ngồi đợi. Trong đó phố xá sầm uất, người đông nườm nượp, tiểu bối có thể lạng lách tìm cách lật tẩy nó ra được. Mình cần đi nhanh tới đó trước khi trời trở lạnh."

Buổi chiều hôm đó có món cá tươi nướng của Tiểu Cáp Mô quấn với rau tạp tàng bên bờ suối, nhưng ngã ăn không thấy ngon miệng.

Nặc tử thấy ngã uể oải gắp cá thì ráng nói vui:

– Bà Năm đã vào Ảo Giới thì cũng nên ghé qua Y Bêi một lần cho biết.

– Có gì ở đó?

– Đó là nơi buôn bán của Ảo Giới. Trong giang hồ có câu “Nam Bến Thành, Bắc Đồng Xuân”, nhưng hai cái tên này thật ra chỉ là hư danh. Y Bêi trong Ảo Giới là một thương trường sầm uất không nơi nào trong Tại Giới có thể sánh ngang, ở đó mua bán trao đổi đủ loại mặt hàng, thượng vàng hạ cám thứ gì cũng có. Phương cách mua bán, tiếp thị, chi trả lại vô cùng linh hoạt. Khoan đã, bà Năm viết lại chữ này cho đúng dùm. Phải rồi, thành eBay.

Hai bà cháu tán dóc những chuyện vô thưởng vô phạt một lúc thì trời tối sập. Đêm về trong thung lũng Răng Sói tràn ngập cảm giác bất an. Mỗi tiếng động đều vang lên đầy đe dọa. Bóng Tiểu Cáp Mô ngồi lù lù dưới ánh trăng. Thằng người cóc không bao giờ ngủ, nó vẫn thức cả đêm như vậy để canh gác. Nặc tử nằm trở mình một chút đã ngáy khò khò. Ngã thức tới nửa đêm nghe cú kêu từng hồi đằng tây, gần sáng mới mệt mỏi thiếp đi.

Qua ngày hôm sau, cả bọn lại tiếp tục cuộc hành trình về hướng đông, vượt qua rặng núi Răng Sói. Đường lòng vòng qua chân răng lần ra mau hơn lần vô. Chỉ sau hai ngày lội suối đã nghe Nặc tử hớn hở nói:

– Mình sắp bắt được đường vào Đông-Tây link.

Ngã nhìn quanh vẫn thấy núi đồi trùng điệp, phía trước là thung lũng dẫn về đâu đó. Ngã hỏi nó:

– Đường xá gì đâu mà kêu đường Đông-Tây link?

Nặc tử cười khoái chí:

– Sắp nối vô rồi. Từ đây sẽ có đường thẳng về eBay.

Biết tính thằng này hay nói nhảm lăng nhăng, ngã cũng không hỏi thêm. Ra khỏi núi Răng Sói thời tiết lạnh lẽo bất ngờ. Gió từ cánh đồng trũng phía dưới thổi lên, tốc thẳng vô mặt lạnh buốt như cắt da. Gió ào ào từng đợt tạo thành những con trốt hốt theo cát bụi và cỏ khô.

Nặc tử nói:

– Vùng này mang khí hậu đông hàn, thường xuyên có bão tuyết. Nếu tới được thành eBay trước khi trời đổ tuyết thì không lo gì.

Cánh đồng mù mịt trong gió bão, nhìn qua những cụm cỏ lau khô ngả rạp chỉ thấy đất trời mang một màu vàng đục. Từ núi Răng Sói đổ về phía cánh đồng địa hình lại xuống dốc dữ dội. Qua nhiều con dốc thẳng đứng, hai bà cháu phải vừa phát cỏ gai vừa níu kéo nhau leo xuống. Tiểu Cáp Mô lo gồng gánh đống hành lý nên cũng không giúp đỡ gì được. Tay chân ngã xây xước khắp nơi, nhiều chỗ bầm dập. Cũng may, đoạn đường dốc này không dài, qua một ngày tơi tả, hai bà cháu đã lần xuống được khu vực tương đối bằng phẳng. Lúc này gió đã ngưng, cánh đồng hiện ra quang đãng không một bóng cây. Lau cỏ mịt mùng khô úa trải dài tới vô tận, chỉ rặc một màu vàng chết chóc. Ngã kinh khiếp nhìn sang Nặc tử:

– Đi vô đây là tử địa. Đồng khô mênh mông như vầy chắc gì tìm ra nước?

Nặc tử cũng ngẩn mặt ra, nó nhìn ngược về đoạn đường dốc phía sau rồi lập bập lên tiếng:

– Nhưng chẳng lẽ quay lại?

Ngã không biết tính sao, đành hỏi:

– Nhưng chẳng lẽ đi liều vô?

Nặc tử lại quay nhìn phía sau rồi nhìn phía trước, rõ ràng là nó đang mất phương hướng.

Ngã chợt nhớ tới mấy con ngựa hoang trong thung lũng, lân la suy tính:

– Nếu tìm được ngựa thì may ra vượt qua nổi cánh đồng này.

Nặc tử lắc đầu:

– Cỡi ngựa cốt là để an nhàn, chứ không giải quyết được chuyện có đủ sức đi qua đồng cỏ này hay không.

– Tại sao lại không giải quyết? Dĩ nhiên có ngựa cỡi thì vượt đồng vẫn dễ dàng hơn cuốc bộ. Chẳng lẽ nhà ngươi khoẻ hơn ngựa? Hay chạy nhanh hơn ngựa?

– Nhanh hơn ngựa cũng không ăn nhằm gì. Chỉ cần thông minh hơn ngựa. Vấn đề lúc này không nằm ở vận tốc mà nằm ở quãng đường. Trong Ảo Giới, công thức S=v.t gần như vô nghĩa. Quãng đường trong Ảo Giới không bằng vận tốc nhân với thời gian.

– Ủa. Vậy thì bằng cái gì?

– Mỗi đoạn đường trong Ảo Giới được đo bằng ý chí và năng lực, đôi lúc còn cả sự kiên nhẫn.

Thằng nhỏ này dầm mưa dãi nắng quá lâu nên nói năng loạn xạ. Toán lớp năm mà đưa ra nói ngược ngạo lúc này. Ngã bực mình vặn lại:

– Vậy nhà ngươi định cho ta cỡi ý chí vô đồng hay sao?

Không ngờ Nặc tử gật đầu:

– Mình phải thử thôi. Không còn cách nào khác.

Ngã chỉ đành đưa tay lên kêu trời. Buổi tối hôm đó cả nhóm đóng trại bên bờ dốc. Sau bữa cơm, Tiểu Cáp Mô được lịnh quay lại núi Răng Sói tìm nước đổ đầy mấy túi chứa. Nặc tử tách ra xa, ngồi bó gối suy nghĩ mông lung, quyết không bắt chuyện với ngã. Thấy nó giận hờn bộ tịch như vậy ngã cũng mặc kệ. Tưởng rằng, qua một đêm thằng con khỉ kia sẽ nghĩ khác, không ngờ sáng sớm ra đã nghe nó ra lịnh:

– Mình chuẩn bị vượt đồng.

Khi đó, gió lại bắt đầu nổi lên. Môi ngã qua một đêm lạnh cóng đã sưng vù, bây giờ gặp gió thì phồng rộp. Ngã chợt nhớ tới đường Đông-Tây link mà hai hôm trước Nặc tử có nhắc qua, liền lôi tấm bản đồ ra hỏi:

– Ngay cả trên bản đồ cũng không có cánh đồng này? Vậy là sao?

Nặc tử kiên quyết nói:

– Rõ ràng là có sự cố. Chuyện gì xảy ra thì tiểu bối còn chưa rõ, nhưng mình đã bị lạc vô ngõ kẹt, cần phải vượt đồng tìm cho ra Đông-Tây link.

– Ngươi dự tính bao nhiêu ngày?

– Cái này khó nói. Chuyện thoát được ra khỏi chỗ này hay chết khô trên đồng cũng chỉ là giả thuyết. Chỉ cần có ý chí là có hy vọng.

Ngã cũng không biết bám vô hy vọng nào khác, đành nói lẫy:

– Thì đi, chẳng lẽ ngồi đây cãi nhau với ngươi.

Trời nổi gió càng lúc càng dữ dội, cỏ khô bay mù mịt. Nặc tử với ngã bám theo Tiểu Cáp Mô tiến vô đồng, cứ sợ rời nhau ra là mất dấu.

Qua tám ngày tám đêm cầm cự, lượng nước Tiểu Cáp Mô vác theo, dù sử dụng dè sẻn nhưng cũng đã bắt đầu cạn kiệt. Ngã nhìn chút nước còn lắc lư trong đáy bình, rồi nhìn sang Nặc tử. Nó mấp máy đôi nứt nẻ định nói gì rồi lại thôi. Tay nó chỉ về phía đám mây đen trên trời. Ngã đoán, nó mong trời mưa, nhưng cả nó và ngã đều biết, đám mây đen kia sẽ bị gió cuốn đi hướng khác. Trời vẫn gió dữ dội, đêm cũng như ngày. Trời về đêm lại lạnh ghê gớm. Hai bà cháu phải cào cỏ khô dồn lại thành ụ bên gò mối rồi rúc vô nằm, nhưng chỉ qua vài trận gió dữ là cỏ bay tứ tán. Tiểu Cáp Mô cột tấm bạt xuống chân mấy lùm gai rồi dồn cỏ bên dưới. Cả ba lóng cóng chui xuống tấm bạt nghe gió giựt từng hồi bên trên.

Tiểu Cáp Mô là đứa mất sức mau nhất. Khi hậu khô cằn lạnh buốt làm nó sớm kiệt quệ. Nặc tử liên tục tiếp tế pin cho nó, nhưng tình hình vẫn không thấy khả quan. Người Tiểu Cáp Mô tóp lại một cách thảm hại, lớp da xanh lục hoá thành mốc xám. Cặp mắt lồi vốn ướt át của nó kéo một lớp mây mù. Đám hành lý trên lưng gần như đè bẹp nó xuống đất. Ngã lo lắng cố động đậy cặp môi trơ cứng:

– Nặc tử, thằng này chết mất.

Nặc tử đánh hàm răng lập cập, ra lệnh:

– Bỏ hết hành lý lại. Chỉ mang theo tấm bạt.

Qua ngày thứ mười bốn, cả nhóm vẫn chưa thoát khỏi cánh đồng. Buổi tối Tiểu Cáp Mô nằm bất động bên cạnh ngã, chỉ còn thoi thóp thở. Ngã đoán nó sẽ không sống hết nổi đêm nay. Cả người ngã cũng khô ran như cọng cỏ, sức lực cạn kiệt hết. Không còn ai đủ sức căng bạt hay gom cỏ, cả nhóm nằm vật dưới chân bụi cỏ lá cứng, thè lưỡi mong mỏi chút sương đêm. Chỉ có gió lạnh khô khốc tràn qua.

Khi mặt trời soi ánh sáng trên đồng, ngã tỉnh dậy vật vờ, không mở nổi hai con mắt. Cổ họng khô rát, đau đớn như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm vô. Đầu óc váng vất không rõ mê hay tỉnh. Dường như có tiếng Tiểu Cáp Mô la oàm oạp. Ngã không tin nổi vô tai mình, có cả tiếng Nặc tử kêu lên mừng rỡ.

Ngã chống hai tay ngóc đầu lên, mới hay, trời đã lại ngưng gió. Nặc tử đứng trên gò đất bên cạnh quay lại nhìn ngã cười mếu máo. Nó chỉ tay về hướng nam la lên yếu ớt:

– Phía trước có rừng.

Sức lực từ nơi nào trong cơ thể bỗng bùng lên, đẩy đôi chân ngã bò về phía mảng đen hiện ra cuối chân trời. Cũng không biết bằng cách nào mà ba đứa vừa lê lết, vừa dìu nhau, vừa phóng chạy… tới quá trưa là tới được bìa rừng. Ngã kiệt quệ té xuống cội cây tùng đầu tiên rồi lại nhỏm lên.

Tiểu Cáp Mô là đứa nhanh chóng tìm ra nguồn nước. Khi ngã lết được tới bên dòng suối đã thấy nó ngồi xổm trong đám rau trai, oàm oạp la vang.

Hai bà cháu nằm bẹp bên dòng suối gục đầu uống nuớc, một giờ sau đã cồn cào tính chuyện ăn uống. Buổi trưa Tiểu Cáp Mô đãi món cá nướng. Buổi chiều có món thịt thỏ bọc lá môn lùi. Chuyện ăn uống lúc này có phần bất tiện vì bao nhiêu vật dụng đã bỏ lại trên cánh đồng. Nhưng chẳng vì vậy mà mất ngon, hai bà cháu cứ dùng tay bốc hốt cho thỏa thuê. Ăn xong, Nặc tử nằm dài trong ổ lá khô, khoan khoái xoa bụng, nói:

– Hôm nay ăn uống một bữa thiệt là đã. Nhưng ngày mai tụi mình phải tới eBay mua sắm lại đồ đạc. Qua khỏi rừng tùng này là đường tới thành. Ở đó có đủ thứ áo ấm, đủ giống ngựa tốt và đủ loại vũ khí. Tha hồ cho bà Năm shopping.

Ngã nghe nói tới vũ khí thì lấy làm lạ:

– Trong đó có cả súng ống, lựu đạn hay sao?

Nặc tử ợ một cái hàm hồ rồi ra vẻ quảng đại, phẩy tay:

– Ôi, thứ gì cũng có. Xe tăng, bom mìn, thuốc nổ, tàu bay… Nhưng phải hỏi cho ra đường dẫn thì mới mua được. Mà bà Năm muốn mua súng loại gì, chống tăng hay bắn máy bay…?

Ngã bán tín bán nghi, liền hỏi thêm:

– Vũ khí tối tân như vậy, cao thủ võ lâm nào chịu nổi?

Nặc tử bụm miệng ho mấy tiếng. Ho mà giống như cười. Mà nó cười thiệt:

– Bà Năm đừng quên đây là Ảo Giới. Ở đây, vận tốc không bằng quãng đường chia cho thời gian, chiến thắng không dựa vào vũ khí. Nếu bà Năm muốn chơi súng cối thì đổi qua game khác. Trong Chốn Manh Động này, ý chí và năng lực quyết định thành công.

Ngã định hỏi vặn lại nhưng bỗng sợ nó nói mình ngu, nên đành lảng qua chuyện khác.

– Tiền đâu mà vô đó mua sắm?

– Bà Năm khỏi lo. Tiền bạc đã có gã Đường Sơn tài trợ từ xa.

Ngã nghe nhắc tới tên tiểu tử Đường Sơn thì lại thắc mắc, chuyện thanh toán tiền nong trong Ảo Giới ra sao thiệt tình ngã mù tịt. Cả tên họ Nặc này thái độ cũng kỳ lạ, rõ ràng hắn là kẻ dẫn đường kiếm tiền, nhưng Đường Sơn phải trả bao nhiêu tiền để một con người sẵn sàng vì ngã mà đâm đầu vô chỗ chết. Suýt nữa thì chết trong đồng khô. Ngã buột miệng hỏi luôn:

– Thằng nhỏ họ Đường Sơn trả công ngươi ra sao?

Nặc tử nghi ngại hỏi ngược lại:

– Sao tự nhiên rồi bà Năm hỏi vậy?

– Ta thấy ngươi vì ta mà lăn xả vô chỗ nguy hiểm thì hỏi vậy thôi.

Nặc tử bỗng phá lên cười, ra chiều đắc ý lắm:

– Công việc theo hầu hạ bà Năm chỉ cần trả nửa xu là đủ.

Suýt nữa thì ngã tung cho nó một chưởng. Nặc tử khoát tay:

– Ấy chớ! Bà Năm cứ chờ vô thành eBay mua được cây cuốc mới rồi hãy ra tay đánh tiểu bối.

Sáng sớm hôm sau, cả nhóm lên đường. Ngã bám theo Nặc tử vượt qua cánh rừng tùng rậm rạp. Chỉ độ chưa tới hai tiếng đồng hồ là đã ra khỏi rừng. Vừa ra tới bìa rừng, Nặc tử khoát tay cho ngã đi chậm lại. Tiểu Cáp Mô phóng cái "rẹt" vô bờ cỏ khô bên cạnh, bóng nó mất hút giữa ngàn lau xanh. Nặc tử khều vai ngã rồi chỉ tay về hướng đông:

– Bà Năm nhìn phía này xem có gì khác lạ không?

Một vùng đất hoang hiện ra trước mắt, rải rác mấy cụm cây cổ thụ. Gió lạnh cắt da từ phía tây thổi ào ạt tới mang theo bụi lá. Ba cây cổ thụ đứng chụm hình tam giác giữa đồng, lá trên cây đang ngả sang màu vàng úa. Ngã đắn đo nói:

– Tại sao chỉ có ba cây kia lá vàng, trong khi những cây khác vẫn xanh tươi.

Nặc tử gật đầu thán phục:

– Khen cho bà Năm có con mắt tinh tường. Rõ ràng là có chuyện bất thường. Mình nên đi vòng qua hướng khác thì hơn.

– Nếu có cạm bẫy thì đi ngả đường nào cũng khó thoát. Chi bằng cứ tới xem rõ nguyên nhân để tiện bề đối phó.

– Bà Năm nói phải, chỉ có điều, Đường Sơn đại gia đã dặn, không để cho bà Năm đi vô chốn hiểm nguy.

Ngã bực mình gạt ngang:

– Ta mặc kệ cái thằng con khỉ nhà họ Đường.

Nặc tử bật cười khoái chí:

– Hay lắm, mặc kệ thằng con khỉ nhà họ Đường. Trong tử có sinh. Mình tới đó xem thử.

Rồi nó huýt sáo một tiếng. Tiểu Cáp Mô từ trong lùm cây phóng ra. Nặc tử hỏi:

– Quanh đây có gì khả nghi không?

Gã người cóc chậm chạp lắc đầu. Nặc tử chỉ tay về phía trước:

– Ngươi luồn theo đồng cỏ lau bọc qua hướng thành eBay, canh chừng mé bên đó. Nếu có kẻ khả nghi tới gần ngươi cứ ra tay.

Tiểu Cáp Mô gật đầu rồi phóng thẳng vô bụi lau. Chờ dập bã trầu, ngã với Nặc tử mới thận trọng tiến vô cánh đồng trống. Chưa tới gần ba cây cổ thụ, ngã đã nhận ra, một vùng đất bị cày xới dữ dội. Hình như đã có một cuộc hỗn chiến kinh hoàng xảy ra ở đây. Càng gần tới tâm điểm dấu vết thư hùng càng lộ rõ, nhiều chỗ đất bị cày sâu như hố, đá tảng bể văng tung tóe. Ngã úy kỵ thầm nghĩ, bọn người đánh nhau ở đây thuộc hàng đại cao thủ, công lực siêu phàm. Chỉ có điều..., phải rồi..., ngã nghĩ tới đây thì bất giác động lòng.

Nặc tử đang đăm chiêu đi vòng quanh gốc cây cổ thụ. Cây này khoảng độ ba người ôm, cành lá sum xuê, đám lá đầu cành héo úa nhưng lá bên trong vẫn còn xanh tốt. Tình cảnh thật là quái lạ. Ba cây cổ thụ đứng thành hình tam giác khoảng cách độ hai mươi sải chân. Bên giữa thân cây cành lá giao nhau um tùm.

Nặc tử quay qua hỏi:

– Bà Năm thấy sao?

Ngã đáp:

– Chuyện ba cây cổ thụ bị vàng lá mé đầu cành, thực tình ta không giải thích nổi. Nhưng nhìn dấu vết để lại chung quanh đây ta có thể đoán là, có một người nào đó bị đám đông dồn ép phải lùi dần vô chống cự giữa ba gốc cây này.

Nặc tử trầm ngâm gật gù, tự nhiên rồi mắt nó sáng rực lên.

– Kẻ bị vây khốn ở đây nhất định không phải là nhân vật tầm thường. Bà Năm lùi lại phía sau dùm.

Nó khoát tay cho ngã lùi lại phía sau rồi tiến gần tới bên gốc cây. Nặc tử vận nội công đẩy mạnh lên phần thân trên. Cây cổ thụ hơi rùng mình rồi đứng yên. Ngã ngạc nhiên chưa rõ chuyện gì, đã nghe Nặc tử la:

– Bà Năm tới phụ đẩy dùm coi.

Ngã tới bên nó vận nội công, hè sức đẩy. Cây cổ thụ sau nhiều lần rùng mình thì chao nghiêng, ngả dần về phía trước. Nặc tử nhảy lùi về phía sau vừa lúc tàn lá rung chuyển ầm ầm. Cả thân cây khổng lồ nghiêng từ từ bỗng rồi đổ nhanh xuống. Khi tàn lá đầu tiên đụng xuống mặt đất, tiếng động bùng bùng dữ dội vang lên. Cây cổ thụ đập lên mặt đất nhiều lần rồi mới lần hồi nằm yên. Cát bụi bay lên mù mịt. Chim chóc hoảng hốt phóng vụt lên, kêu la thất thanh. Nặc tử cũng một phen kinh khiếp, mặt mày tái xanh tái mét. Chừng khi bụi tan bớt, hai bà cháu mới hoàn hồn mò tới bên gốc cây. Hóa ra cây này đã bị tiện ngang từ trước, mạch gỗ bên trong đứt rời nên nhựa cây không dẫn lên được, bởi vậy mà đám lá đầu cành bị héo úa trước. Mặt cắt trên thân cây tương đối bằng phẳng, hơi có chút gợn sóng. Ngã bỗng kinh hãi nghĩ ra, kẻ nào đã dùng công lực phi thường gây chấn động đánh đứt ngang thân cây cổ thụ mà không để lại dấu vết gì phía bên ngoài. Nặc tử lại gục gặc cười, nửa khoái trá, nửa khâm phục.

– Quả là danh bất hư truyền.

Ngã hỏi:

– Cái gì mà danh bất hư truyền?

Nặc tử cười tủm tỉm:

– Đích thị là hắn. Ngoài hắn ta ra, trên đời này không ai đủ khả năng sử dụng tuyệt chiêu Hàng Long Thập Bát Chưởng để tiện đứt ngang ba thân cây cổ thụ. Không biết vì lý do gì, một kẻ lâu nay vẫn dửng dưng đứng ngoài những chuyện thị phi lại dính vào cuộc hỗn chiến kinh hoàng này.

Ngã nghe tới Hàng Long Thập Bát Chưởng thì chấn động tâm can.

– Ngươi muốn nói tới bang chủ Cái bang?

– Phải. Ngoài bang chủ ra, trong Cái bang không ai luyện được Hàng Long Thập Bát Chưởng. Phan đại hiệp lại là kẻ tính tình cực kỳ cổ quái, kiên quyết không chịu thu nhận đệ tử riêng để truyền đạt võ công. Trên giang hồ này cũng không có mấy đại cao thủ thi triển được nội lực thâm hậu như vậy.

– Thật kỳ lạ, không biết nguyên cớ gì mà hắn ta bị vây hãm ở đây. Những kẻ vây hãm bang chủ là ai, thù oán ra sao?

Nặc tử lắc đầu không nói, nó đang xem xét lại những dấu vết thư hùng còn để lại trên mặt đất. Mấy cây cổ thụ bắt đầu vàng lá, chứng tỏ trận chiến đã diễn ra ít nhất năm bảy ngày trước. Vùng này gió cát mịt mùng nên có muốn tìm gì trên mặt đất cũng khó. Ngã nghĩ vậy nên quay sang hai gốc cổ thụ còn lại. Ngoài những vết chém trên vỏ cây do vũ khí sắc bén để lại, dấu tích của Hàng Long Thập Bát Chưởng phía bên ngoài chỉ là những vết nứt nhỏ trên lớp vỏ cây. Ngã nghĩ tới cây gậy đả cẩu bổng của bang chủ lại thêm phần úy kỵ. Một thanh trúc mảnh mai mà có thể phát huy được uy lực dũng mãnh dường này.

Nặc tử bỗng la lên:

– Bà Năm, lại đây coi.

Nó đang lom khom bên bụi cây, cách chỗ ngã đứng chừng hai mươi bước. Bên trong bụi cây, một miếng vải nhỏ màu đỏ treo vắt vẻo giữa đám lá gai. Dù miếng vải nhuốm màu cát bụi nhưng vẫn dễ dàng nhận ra, nó được xé ra từ một mảnh lụa quý.

– Ai đó đã cố tình lưu lại dấu vết ở đây.

Nặc tử gật đầu:

– Đúng vậy. Khi ở trong rừng tiểu bối cũng đã bắt gặp một mảnh lụa tương tự.

– Ngươi nghĩ là có kẻ cố tình để lại dấu vết để dẫn đường?

– Phải, có kẻ cố tình để lại dấu tích. Nhưng người bị truy bức nếu phải để lại dấu tích dọc đường thì thường tránh những thứ quá lộ liễu. Một mảnh lụa màu đỏ lòe loẹt treo trên cành cây? Thật ấu trĩ! Tiểu bối liên tưởng tới cách dẫn dụ con mồi vào bẫy.

Ngã nghe tới đó liền giật mình nhận ra, con mồi mà Nặc tử ám chỉ chính là Phan bang chủ.

– Nhưng chẳng lẽ, một kẻ lão luyện giang hồ như họ Phan lại không nhận ra cạm bẫy?

– Chắc chắn là ông ta nhận ra. Nhưng bang chủ Cái Bang là một kẻ tánh khí cực kỳ ngông cuồng và cao ngạo. Có thể đoán được rằng, ông ta ngang nhiên đi vào chỗ hiểm nguy mà chẳng thèm suy nghĩ thiệt hơn. Bọn dẫn dụ cũng biết rõ điều đó, nên chuyện chúng công khai để lại những mảnh lụa đỏ dọc đường có thể xem như là một cách thách thức.

– Nhưng mảnh lụa này với bang chủ có can hệ gì?

– Mảnh lụa này thì không can hệ gì với bang chủ, nhưng tính mạng chủ nhân của mảnh lụa đang bị đe dọa.

– Chủ nhân của nó là ai?

Nặc tử bỗng hoá mơ màng:

– Là một trang tuyệt sắc nằm trong thập đại mỹ nhân. Năm xưa, tiểu bối có ghé qua tổng đàn của Cái Bang tham dự đại hội quần hùng. Hôm đó tiểu bối tới khá sớm lại trà trộn trong hàng chức sắc của môn phái Toái Chỉ nên được vinh hạnh đưa vào đứng gần khán đài. Khi đó người đàn bà này mặc áo đen quàng khăn đỏ đứng cạnh bang chủ trên đàn dâng hương. Không rõ bà ta là khách mời đặc biệt hay bản thân bà ta cũng nắm giữ một vai trò chấp pháp nào đó trong Cái Bang. Người đàn bà đó đẹp đến nỗi, tiểu bối vừa nhìn qua đã rúng động tâm can, hồn siêu phách lạc, đêm về tơ tưởng tới đôi môi tươi tắn của nàng không sao ngủ ngon giấc... chao ôi là... Đúng rồi, màu khăn đỏ quấn trên cái cổ trắng ngần và mùi hương mê hoặc của mỹ nhân...

Ngã bực mình cắt ngang:

– Tiểu quỷ, nhà ngươi thôi nói nhảm có được không? Theo ý nhà ngươi, mảnh khăn này có liên quan tới một mỹ nhân của Cái Bang?

Nặc tử đang mơ màng bỗng trầm ngâm gật gù:

– Tiểu bối đã nói rồi. Mỹ nhân này có lẽ không phải là người của Cái Bang, nhưng bà ta đã nhiều lần xuất hiện bên cạnh bang chủ, lời ăn tiếng nói lại tỏ vẻ tình sâu ý nặng. Chuyện tình cảm lằng nhằng này thật ra chẳng liên quan gì tới chúng ta, nhưng nó mang lại phiền toái cho một kẻ vốn đứng ngoài thời cuộc như bang chủ. Mảnh khăn này chắc chắn là của người đàn bà đó, nó nằm trong bụi cây đã từ nhiều ngày qua, nhưng mùi hương kỳ ảo vẫn còn vương vấn. Cái mũi của tiểu bối nhất quyết không lầm. Nói thật với bà bà, tiểu bối có biệt tài...

Ngã lại phải cắt ngang lời Nặc tử:

– Ngươi cho rằng, Phan đại hiệp đuổi theo dấu vết của mỹ nhân quàng khăn đỏ, bất chấp hiểm nguy nên dễ dàng lọt vào ổ mai phục?

– Đúng vậy. Không ngờ Phan đại hiệp tính tình cộc cằn cổ quái nhưng là kẻ chung tình lãng mạn thật đáng biểu dương. Tuy nhiên, chuyện bang chủ vì kẻ nữ nhi mà phải tái xuất giang hồ, rồi vướng vào vòng sanh sát, quả có điều đáng ngờ vực. Nếu bang chủ có mệnh hệ gì, ngũ đại trưởng lão quyết sẽ không làm ngơ, nhất định họ sẽ vì bang chủ mà liều mình. Nếu họ có mệnh hệ gì, những bộ lạc đồng minh của Cái Bang cũng sẽ nhất loạt tham chiến. Cuộc chiến trong Ảo Giới vô hình chung đang cuốn dần những kẻ vô can vào cuộc. Giang hồ âm thầm nổi sóng, tình hình này, tới một lúc nào đó khó còn kẻ đứng ngoài thời cuộc bàng quan thưởng ngoạn thú tiêu dao, hay còn lấp lửng nửa nạc nửa mỡ.

Ngã nghe tới đó động lòng thở dài:

– Ta cũng là kẻ vô can bị kéo vô cuộc chiến trong Ảo Giới mà không thoát ra được, cứ rong ruổi tháng ngày mà mục tiêu thì cứ mờ nhạt dần.

– Tại sao lại mờ nhạt dần? Chẳng phải bà Năm nhất quyết truy tìm tung tích của Anh Cả hay sao?

– Ta vì cái chết oan khuất của người quen mà quyết tìm cho ra thủ phạm. Nhưng tìm được hắn đã khó mà giải oan cho người chết chắc còn khó hơn.

– Rõ ràng là rất khó. Cho tới bây giờ cũng không ai hiểu nổi vai trò và âm mưu của Anh Cả trong cuộc chiến quy mô này. Người ta chỉ đoán, hắn đang có trong tay một lực lượng hùng hậu và hung hãn, đủ để nghiền nát mọi sự phản kháng trong Ảo Giới. Dẫu bà cháu mình có tìm ra dấu vết hắn cũng không thể làm gì được.

Ngã buồn bã hỏi sang chuyện khác:

– Còn chuyện này, ta tò mò muốn hỏi thêm, ngũ đại trưởng lão của Cái Bang hiện nay là những ai?

– Tiểu bối không quen họ, chỉ biết đó là những đại cao thủ thuộc hàng Cái Bang chín túi. Trong năm người thì có hai nữ trưởng lão, họ đều là những mỹ nhân tài sắc hơn người. Nếu bà Năm lưu lại trong Ảo Giới một thời gian, chắc thế nào cũng có dịp diện kiến dung nhan của họ.

– Thằng nhỏ này sao cứ gặp toàn mỹ nhân. Hồi nãy ngươi có nói, người đàn bà quấn khăn quàng đỏ thuộc hàng thập đại mỹ nhân. Vậy mười người đẹp đứng đầu giang hồ đó là ai?

Nặc tử cười cười:

– Người thứ nhất phải kể tới là bà Năm, sau đó là bà Sáu Hận... Thời xa xưa, văn chương thi phú thường gọi mười ngươi đẹp hàng đầu là thập đại mỹ nhân, ngày nay nhân dân ta gọi thoáng là "tốp ten chân dài“.

Ngã không biết tốp ten chân dài là cái quái quỷ gì nhưng thấy thằng tiểu quỷ đang nói tới đó bỗng ôm bụng cười thì sanh nghi. Không biết những chuyện thằng này nói nãy giờ thật giả ra sao. Dù gì, đây là Ảo Giới. Ngã nhìn bãi đất bị cày xới chung quanh, lo lắng nói:

– Ngươi có đoán được bọn người vây hãm bang chủ là ai không?

Nặc tử nhăn mặt, lè lưỡi như ăn trúng ớt:

– Bọn này nhất định không phải là người. Cứ nhìn dấu vết chậm chạm nặng nề của chúng để lại là có thể đoán ra. Đây là đám quái vật Sùng binh có công lực phi thường. Bọn này thường xuyên thao dợt trận đồ bát quái biến hoá cực kỳ hung hiểm. Đại cao thủ mà lọt vô trận đồ bát quái của Sùng binh thì chỉ tan xương nát thịt chứ khó lòng mà thoát được.

– Sùng gia có thù oán gì với Phan bang chủ mà ra tay tàn độc như vậy?

– Thù oán riêng tư thì chắc không có, nhưng kể từ khi bước chân vào Ảo Giới, Sùng gia chưa bao giờ từ bỏ ý định thôn tính cũng như tiêu diệt các môn phái đứng ngoài vòng kiềm tỏa của nhà cầm quyền. Cái Bang là một bang hội lớn, tuy chưa bao giờ họ công khai ra mặt chống đối chính quyền nhưng tư tưởng tự do và bình đẳng của họ đi ngược lại với chủ trương trấn áp và quản chế của bọn bạo chúa. Cũng như những bang hội tự do khác, Cái Bang thường xuyên chịu sức ép và tấn công của bọn Sùng binh và Hắc Kỳ. Đường tới tổng đàn Cái Bang luôn bị tường lửa phong tỏa và Hắc Kỳ thường xuyên rình rập đánh phá. Chuyện Sùng binh cố tình tấn công và khống chế bang chủ trong tình hình bùng nổ bạo động này chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Nhưng dùng kế mỹ nhân dồn ép bang chủ vô tử lộ lại không chắc là bọn nó khống chế được bang chủ. Bà Năm, nhìn những dấu vết để lại tiểu bối nghĩ rằng Phan đại hiệp đã thoát đi.

Ngã nghe tới đó không hiểu sao thấy lòng mình nhẹ nhõm, gần như là mừng rỡ, liền hỏi:

– Đi về hướng nào?

Nặc tử chỉ tay về hướng nam:

– Hướng thành eBay.

– Hai bà cháu mình đi liền tới đó coi thử.

Nặc tử lắc đầu:

– Không! Trong thành eBay nhất định có chuyện bất thường xảy ra. Lẽ ra mình phải tránh xa chỗ này, ngặt một nỗi hành lý mất hết không thể nào đi tiếp được. Hay bà Năm tạm thời ở lại ngoài đây với Tiểu Cáp Mô. Tiểu bối vô trong đó tìm những vật dụng cần thiết rồi trở ra ngay.

Ngã gạt ngang:

– Ta đã vô tới đây thì bất chấp hiểm nguy.

– Được rồi. Nếu bà Năm muốn vậy thì tiểu bối đưa đi, nhưng dù sao cũng nên tránh đi vào cổng chính phía trước. Hai bà cháu mình có thể đi vòng qua mé bên phía tây, mất thêm vài giờ nữa nữa nhưng khả năng đụng độ sẽ ít hơn nhiều.

Nói rồi nó huýt sáo kêu Tiểu Cáp Mô. Bộ ba đồng hành đi về hướng tây. Trời càng lúc càng lạnh dữ dội, gió thổi tới mang theo cát bụi và những bông tuyết phất phơ. Ngã gồng hết sức chịu lạnh gần cúi gập người mà bò đi. Nặc tử vừa ho vừa càm ràm:

– Thật là xui xẻo, chưa tới nơi đã gặp bão tuyết như vầy. Qua mấy ngày dở sống dở chết, tiểu bối chỉ mong tới được thành để ăn ngon mặc ấm, ngủ một giấc dài.


Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss