Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Có Mấy Ai Mơ Thấy Mình Ngáy, Nghiến Răng, Hả Miệng, Phì Phèo, Nói Nhảm...?

Có Mấy Ai Mơ Thấy Mình Ngáy, Nghiến Răng, Hả Miệng, Phì Phèo, Nói Nhảm...?




Thơ Ngu Yên



Có Mấy Ai Mơ Thấy Mình Ngáy,
Nghiến Răng, Hả Miệng, Phì Phèo, Nói Nhảm...?



“The awake share a common world,
but the asleep turn aside into private worlds.”

Heraclitus


Nghĩ cho cùng,

Ngủ là chuyện lạ kỳ.

Tự nhiên biến mất, xa lìa thế giới

Tự hư cấu chuyện đời sống riêng

Tự thức dậy.

Trở về hiện tại như người bị bắt cóc, bị bịt mặt, bị dẫn đi, bị quấy nhiễu, rồi thả về.

Ngủ, không ai giống ai. Há hốc miệng như quá đớn đau đến ni không thể la hét. Ngáy như gió lộng hang lòng, xoáy tuôn nỗi niềm vô ngôn. Chép miệng như có điều trăn trối nhưng đã quên lãng. Nghiến răng như giận dữ bị hèn nhát đè nén, bị giáo dục răn đe. Ú ớ như năn nỉ bình yên bị thất vọng bóp cổ. Phì phèo như bơm bánh xe từ đôi tay yếu mềm hoặc muốn nói điều gì không thể nói.

Mơ, không ai giống ai.

Thức dậy, mọi người cố gắng giống mọi người.

Lạ kỳ nhất khi ngủ, không biết thân xác làm gì. Tôn giáo không quan tâm giấc ngủ. Luật pháp không cai trị chiêm bao. Hành vi lúc ngủ được tự do vượt giới hạn.

Lạ kỳ hơn nữa, hồn là ảo ảnh, lạc vào mơ, cõi hư ảnh. Phải chăng của người thật sự làm người?

Cõi thức và cõi mơ, phải chăng bên này định mệnh, bên kia tình cờ?

Thức và mơ, phải chăng hai mặt của bàn tay cử động, chỉ một bên biết nắm?

Cuối giấc mơ mọi người đều thức.

Vào giấc ngủ mọi người đều mơ.

Hai thế giới song song đi vào cõi chết. Nơi thức và mơ chỉ là quá khứ khôi hài.

Nghĩ cho rốt ráo

Ngủ là chuyện bình thường.

Nhưng mấy ai mơ thấy mình ngáy, nghiến răng, hả miệng, phì phèo, nói nhảm?





Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss