Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Những lá thư từ Panduranga

Những lá thư từ Panduranga


Những lá thư Panduranga


Lê Minh Hà


Những lá thư Panduranga. Những lá thư không phải từ Ấn Độ. Của một người có tên Việt thuần.

Tôi đã xem, đã nghe, từ Berlin.

Ngoài kia gió lạnh và người du lịch đi nườm nượp. Trong này, phòng chiếu phim quây màn dày và tối, ánh sáng duy nhất là ánh sáng hắt từ màn hình đang gần như đứng lại ở cảnh một cánh đồng cổ mộ, không có những nấm mồ và bia mộ, chỉ là đá tảng tự nhiên quần tụ bên nhau chạy về chân trời, dưới đó, nghe lời thư kể, có khi là cả chục bộ xương nằm trên ngực nhau. Có ngôi mộ đá tảng nào bằn bặt từ những cơn chiến chinh chống xâm lăng và nội chiến, lập nước rồi mất nước của dân tộc ấy.

nghiadia cham

Những khuôn hình động và không động, những tiểu cảnh tưởng chừng rời rạc, như là tập hợp của những video clip và ảnh, một kiểu ảnh thật đặc biệt, trong đó người được chụp bất động trong một tư thế, ở duy nhất một không gian dường như rất thiếu nghệ thuật, có phần nhem nhuốc, là mảnh sân nhà, nơi gà qué được tự do. Máy quay gần như không lia, bám chặt từng nếp từng rãnh thời gian cày xới trên gương mặt người, nếu phóng to lên thì sẽ giống gì nhỉ? Hạn hán chờ cơn mưa? Trên gương mặt đó, đàn ông, đàn bà, duy nhất chuyển động là ánh mắt.

Đây là phim tư liệu? Hiểu theo nghĩa phim tư liệu quen thuộc với người Việt mà tối nào nếu muốn tôi cũng có thể xem qua VTV4 nơi này thì hiển nhiên là không phải. Đây là thử nghiệm nghệ thuật của các phương tiện kĩ thuật thị giác? Cũng không! Người xem bị cuốn vào bị đẩy ra khỏi tác phẩm trong suốt buổi trình chiếu vì những ý nghĩ này. Và phải nói rằng tôi hài lòng vì thế. Tưởng chừng như đang được lần trở lại quá trình viết cuốn sách ưng ý của riêng mình, một cuốn sách không đề thể loại và được coi là tiểu thuyết. “Những lá thư Panduranga” cho thấy sự gặp gỡ của nghệ thuật đương đại, ở đó, loại hình bị xoá nhòa, mọi đặc trưng thể loại đều có thể và đã trở thành phương tiện của người nghệ sĩ để làm nên tác phẩm.

Nhưng tôi có cần phải nói rằng tôi dị ứng với vô số thử nghiệm nghệ thuật đã thành quá phổ cập ở đất này và đang phổ biến ở Việt Nam. Trong một nghĩa khó bác bỏ, những quẫy đạp trong nghệ thuật thể hiện sự cùng quẫn của người sáng tạo, và sáng tạo thật sự đôi khi vô cùng giản dị. Những lá thư Panduranga là một diễn đạt đẹp về điều này.

Không phải là phim tư liệu. Thật. Vì không nhiều thông tin hơn Wikipedia về đúng đề tài này. Song người xem dường như hiểu được về một nửa tộc người Chăm đặc biệt của nước Việt hôm nay hơn khi xem phim. Qua những trầm ngâm ngẫm nghĩ giữa hai “mình” ở phim. Phải, phim này không hẳn là phim tư liệu, vì ở đó có nhân vật trữ tình, hai nhân vật, mà dường như là hai nửa gương mặt của một người duy nhất - người nghệ sĩ, trên hành trình đi tìm ý nghĩa đời sống qua việc tìm hiểu một tộc người vẻn vẹn có hơn trăm nghìn hậu duệ, đồng thời xác lập lại những chủ đích nghệ thuật của mình. Tôi rất thích những đối thoại qua thư của hai người nghệ sĩ không rõ mặt này, không có cái hớn hở của những người trẻ chưa nhiều trải nghiệm, cũng không có cái chán chường biết rồi khổ lắm của những người tự cho mình già rồi không cần biết hơn. Những khuôn hình ngưng kết, chảy trôi, kết lại với nhau trên mạch tâm tình đam mê và trầm tĩnh, được diễn đạt rất đẹp qua hai giọng đọc nam và nữ. Nữ, thì đó chính là giọng của đạo diễn, một phụ nữ, đi qua năm tháng đời người đời nghề đã nhận ra giờ mình không còn thích những khuôn hình ghi lại mặt người chính diện, mà chỉ còn là những lưng người, những góc nghiêng chênh chao như cuộc đời.

Từng khuôn hình, từng bức ảnh, tách riêng ra thì đến tôi cũng có thể chụp hay quay. Nhưng tất cả được cắt dựng theo một cách mà khi xem chỉ có thể ngạc nhiên vì cách nhìn của người làm phim. Phải, cách nhìn, cái duy nhất và quan trọng nhất phân biệt một tác phẩm nghệ thuật với kết quả của một thú chơi nghiệp dư. Cách nhìn ấy xuyên suốt nhịp điệu nhỏ nhẹ mà cứng cỏi của bộ phim, hay, tôi muốn nghĩ thế này hơn: nhịp điệu nhỏ nhẹ, cứng cỏi rất đáng chú ý của bộ phim xuất phát từ cách nhìn ấy.
Ít thấy cách nhìn này qua các phim tư liệu của các nhà làm phim trong nước. Và tôi tự hỏi vậy có thể coi “Những lá thư Panduranga” là phim của Việt Nam không. Có, và không. Điều này không thể và không nên giải thích chỉ bằng những chuyến đi xa gần của người làm ra nó. Tôi nghĩ và tin chỉ khi nào sống thật sự trong cả hai nền văn hóa người ta mới có thể có cách nhìn vừa thẩm thấu vừa gián cách như thế này.

Bộ phim chiếu ở Berlin. Nếu bạn có mặt ở đó, bạn sẽ có thể như tôi: Khi đứng trong khán phòng, tôi đã lúng túng tưởng mình đứng giữa một triển lãm sắp đặt. Màn hình đang dừng ở một khuôn hình: cánh đồng cổ mộ, chạy tới chân trời là những tảng đá dằn trên vô vàn bộ cốt. Còn nơi tôi đặt chân: những tấm nệm hệt cái ruột chăn lớn thay cho ghế ngồi trông cũng chả khác gì những tảng đá thay bia mộ ấy, chỗ lồi chỗ lõm, do dấu người nằm trước. Đặt mình xuống và nhìn lên màn hình trong cảm giác đang tham dự và trở thành một phần của tác phẩm, lắng nghe và đối thoại ngầm với người nghệ sĩ đang ẩn mình nói với ta bằng tiếng ta về một câu chuyện của đất nước chúng ta trên phim là một trải nghiệm thật khó mô tả, như thể là…

Bạn phải xem! Thế thôi!

nt thi

Học báo chí và nhiếp ảnh tại Trường đại học Iowa và Quan hệ quôc tế và Phim Nhân học tại Trường đại học California, San Diego, làm phim và video độc lập ở Hà Nội, với nhiều tác phẩm liên hệ tới ký ức và lịch sử, sử dụng nhiều dạng chất liệu cho phim và video – từ video tự quay tới ảnh và tư liệu tìm được từ nhiều nguồn (như phim kinh điển cũ, video sự kiện, ảnh báo chí…); và thử nghiệm pha trộn các yếu tố của phim và video nghệ thuật, sắp đặt và trình diễn, Nguyễn Trinh Thi quan tâm tới khả năng của các không gian ở giữa các ranh giới: giữa tài liệu và hư cấu, tự sự và trừu tượng, kiểm soát và ngẫu nhiên, tiền cảnh và hậu cảnh.

Các tác phẩm đã được trình chiếu và triển lãm tại nhiều triển lãm và bảo tang ở châu Âu và châu Á, trong đó có Jeu de Paume Paris; Bảo tàng Nghệ thuật Đương đại Bordeaux (CAPC); Liên hoan phim quốc tế Oberhausen; Singapore Biennale 2013; Fukuoka Triennale 2014; Asian Art Biennial Taiwan 2015; Lyon Biennale 2015.

Bài liên quan (cũng trên mặt báo này) : Nguyễn Trinh Thi tại Jeu de Paume, Paris


Lê Minh Hà

Berlin 20. 3. 2016

Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss