Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / poem

poem

thơ


Poem



THƯỜNG QUÁN



Sáng lên một độ

con đường tự cháy

nó bất kể người đi, độ đầy và rỗng của từng mỗi kẻ

một chữ lọt vào Potemkin

tiếp liền với những bậc thang Eisenstein

chạy, chân và giày

đổ dốc

số nhiều, không thể hãm thắng

số đông, những vết rách sáng hơn nền, diễn ngôn gì

về độ hủy

Tarkovsky anh vừa

đi đâu về

phòng trống một chiếc bàn một độ nhám một cái gì

vừa thay đổi ở khuôn mặt

đừng nói những bàn tay

đặt để

không thể trả lại

đừng kể cái gì đã vĩnh viễn

trong khung số đánh rập, kẻ vừa bước vào

hay ngoài phố tối

kẻ đứng rình ở bìa

anh sẽ nói, sẽ bắt đầu

phải vậy

Sau chân và giày, và

những cú chém xả xuống

Potemkin

những vết rách, lần này

đã chủ tọa đoàn

đã đám đông nhao nhao

Andrey, Anh muốn nói gì?

Tại sao là cái đề tài ấy Lịch sử và Con người, không chán à ?

Andrey, ám chỉ gì ?

Tại sao sự nghèo nàn biếm chế ?

Tại sao những chiếc gương ?

Tại sao sự đần độn trùng khít với ngây thơ ?

Tại sao hoài niệm, hoài niệm mốc mả gì ?


trong căn phòng ấy tôi thấy anh chút gì

chút gì mờ đi một chốc, như là khi

nhìn ra từ hai tay

khi ta thử (phép lâu rồi không làm) đưa hai tay

kéo chúng lại gần

ôm lấy

một chân dung bọt thủy

lúc chiếc máy thu âm

chạy rè rè

những cú đập

không theo qui trình nhất định

vào đầu

ở sau vách

chữ Cancer

phòng lồng tiếng

phổi và lá lách

hoành cách mạc

cột sống

thùy bán cầu não trái

và độ tiến chậm

của chúng

những tế bào kẻ mạnh

bọn ung thư



thường quán

Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss