Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Tao Khang

Tao Khang



Tao Khang


Lưu Thuỷ Hương


Nàng thường đến vào lúc nửa đêm, ngồi bên mép giường thắt lại bím tóc. Bàn tay tẩn mẩn vuốt theo món tóc dài. Những ngón tay mảnh dẻ xanh xao hằn trên nền đen, ánh trăng khuya đọng lại trên đấy không thể tan đi. Tôi nhìn mãi vào vùng sáng xanh xao chập chờn mà bàn tay nàng vừa để lại, thao thức không ngủ được. Ánh mắt nàng từ trong góc tối câm nín dõi theo tôi, nhẫn nại dò xét. Tôi úp mặt xuống gối nặng nề dỗ giấc. Những đêm mất ngủ càng dài ra, cảm xúc càng khô quắt teo dần lại. Tôi vừa sợ hãi bóng đêm vừa day dứt chờ nàng.

Bẵng đi một thời gian không thấy nàng xuất hiện, tôi chậm chạp gỡ mình ra khỏi những cảm giác bất an, thoát khỏi những giấc mơ dang dở và những ám ảnh không lối thoát. Tôi gượng gạo vui mừng, vậy là cô ấy đã biến đi, biến vào địa ngục của chính mình.

Tôi xếp cái áo bỏ vào va li. Chiếc bóng phía sau tôi cũng xếp một cái áo bỏ vào va li. Nó lẽo đẽo bám theo tôi ra phi trường. Đi bên nhau vì bị buộc chặt vào nhau. Tôi chán nản nhắm mắt. Chiếc bóng cất tiếng ngáy mệt nhọc. Tiếng ngáy đuổi theo tôi vào giấc ngủ. Tại sao hai kẻ đã khác biệt nhau vẫn bị trói buộc đi chung trên một con đường. Tại sao một con đường đã đổi hướng vẫn bị trói buộc vào cái tên cũ rích. Trói buộc như thế để làm gì.

Cởi ra. Cởi hết ra. Đứa con gái trẻ mở cho tôi từng cái cúc áo. Cả người tôi và nó đều ướt đẫm bia. Không rõ là bia của ai đổ lên người ai, chỉ thấy buông thả và giải thoát. Tôi thì thào gọi, tuổi thanh xuân của tôi. Tôi rúc đầu vào bộ ngực căng của nó, bỗng rợn người. Hơi nóng miền nhiệt đới tràn qua cánh cửa sổ đóng kín. Nàng đứng đấy từ bao giờ, ánh mắt trong như thuỷ tinh xuyên qua thân thể tôi như một lưỡi dao. Chiếc váy hoa đào phất phơ. Tấm áo phin mỏng phủ trên bộ ngực thơ trẻ. Tôi run rẩy lùi lại. Nàng đẹp hơn bất cứ đứa con gái nào ở thành phố biển này. Tôi bò tới bên nàng, khao khát được đặt môi mình lên tà váy đào. Nỗi khao khát cũ kỹ bỗng hiện hữu sống động giữa những mớ cảm xúc khô cằn ngoắc ngoải. Nàng khoát tay cười mông lung, ngoài kia hoa anh đào vừa nở. Môi tôi chạm lên lớp vải mốc meo mùi thời gian. Phía sau lớp vải là hư không, nhân diện bất tri. Tấm màn trắng hoen ố trĩu nặng. Tôi bám vào thành cửa sổ, chỉ thấy những hàng dừa và biển xanh. Đứa con gái uống một ngụm bia, nó cười hiu hắt, nhà em ở phía đó.

Nàng nhìn mông lung về phía đó. Bên ngoài tuyết phủ kín. Nàng xoa bàn tay đỏ ửng sưng vù vì xà phòng và thuốc tẩy, nàng áp đôi bàn tay lên đôi gò má nhợt nhạt. Bao giờ có đủ tiền mình sẽ mua xe. Sẽ còn hơn thế nữa. Chiếc bóng đổ nghiêng giữa căn phòng tồi tàn. Giấy dán tường mục nát loang lổ tróc ra từng mảng. Căn phòng không lò sưởi tràn đầy hơi lạnh. Tôi quấn kín chăn vục đầu vào trang sách, chìm trong những định lý mệnh đề. Nàng lại đi. Nửa đêm nàng về, ngồi thắt bím tóc bên giường, tiếng ho giãn dần ra, nhỏ dần lại chỉ còn như tiếng than. Bàn tay đó rồi không đỏ nữa, nó tím tái xanh nhợt, những cái khớp lồi dần ra, méo mó dị dạng như củ gừng héo. Nó đập vào vai tôi, gọi giữa đêm khuya. Tôi thét lên. Nàng cười buồn bã rồi biến mất.

Tôi phóng xe như điên qua những con đường dốc ven biển. Người đàn bà ngồi bên cạnh, bàn tay thanh mảnh đặt khẽ khàng trên bụng.

Anh đừng phóng nhanh thế, thằng bé vừa giật mình tỉnh giấc.

Em biết rõ là mình chưa thể có con, lúc này.

Em xin anh.

Tôi giảm ga. Bóng người đàn bà xiêu vẹo trong bụi mù. Những đứa trẻ rách rưới đói khát bám theo sau. Nội đi về đâu ? Ngày mai nội tới thăm tụi con nữa nghe. Bà già gật đầu cười móm mém. Mấy cái túi nylon trong tay trống rỗng bay phập phều theo gió biển. Nếu gió thổi mạnh hơn, những cái túi căng phồng sẽ kéo bà già queo quắt kia bay lên trời. Như vậy cho xong. Tôi uể oải nói với thằng lái xe. Dừng xe lại cho bà ấy lên.

Bà ấy lúng túng không biết đặt bàn chân lấm lem của mình vào đâu. Mấy cái túi nylon cuộn tròn ôm chặt trong lòng. Đôi môi khô khốc lắp bắp phân bua. Tôi khoát tay cho xe chạy. Trong kính chiếu hậu, khuôn mặt đầy nếp nhăn hiện ra cam chịu. Khuôn mặt quen thuộc đầy cam chịu. Câm nín và nhẫn nhục. Những đứa trẻ gầy còm chạy đuổi trên bờ cát đưa bàn tay lem luốc vẫy. Bàn tay nhăn nheo rụt rè đưa lên cửa kính, rụt rè vẫy, rụt rè đặt xuống những túi nylon cuộn tròn. Khuôn mặt nàng đột ngột hiện ra trong kính, nụ cười bi thảm. Quá khứ là hiện tại bị bỏ rơi. Em mệt mỏi lắm.

Tôi cũng mệt mỏi. Cảm giác bị săn đuổi, không thoát đi đâu được làm tôi mệt mỏi. Sức khoẻ tôi suy sụp dần. Một buổi sáng tôi nhìn vào gương không còn nhận ra mình. Người đàn ông già nua lưng còng ánh mắt kéo mây mù. Đã đến nông nỗi này rồi sao. Cô ấy đứng phía sau lưng tôi, kiễng chân xoay vòng. Tấm váy hoa đào xoè tung để lộ cặp chân thon, làn da mịn màng. Tôi nguyền rủa nỗi ám ảnh, nguyền rủa sự săn đuổi dai dẳng của cô ta đã đưa tôi vào địa ngục. Cuộc đời mình không lối thoát. Cô ta cười khanh khách.

Tại sao anh phải nhuộm tóc.

Tôi giật mình quay lại. Cô ta đã biến thành vệt bụi chui qua cửa sổ. Cái đầu tóc bạc nằm thụt sâu trong ghế bành. Đôi mắt nhắm nghiền. Em vẫn chờ anh như thế, hằng đêm. Ti vi vẫn mở thao thao. Tôi quay lưng đi. Hình như bà ấy lại mở mắt nhìn mình. Cảm giác bị theo dõi làm tôi mệt mỏi. Hình như bà ấy nhìn ra cửa, chờ ai đấy. Khoé miệng trễ dài chán chường. Cái đầu khô nhăn thụt sâu mãi, biến mất dần trong lớp chăn bông. Từ đó vọng ra những tiếng ợ già nua, chua thốc. Tôi kinh hãi quay đi.

Cô ta thì thầm.

Cẩn thận. Coi chừng cạo sướt da mặt.

Tôi giật mình. Máu chảy dài trên má. Bàn tay tôi run lật bật.

Để em thoa thuốc cho anh. Đôi môi đầy của nàng gần chạm vào môi tôi. Hình như nó rất mềm và thơm mùi kẹo anh đào.

Môi em thơm mùi kẹo anh đào.

Anh vẫn còn nhớ sao.

Giọt nước ấm rơi trên tay tôi, nhẹ nhàng tan ra. Nàng đã đi rồi. Hương anh đào phảng phất. Sương mù tràn vào phòng lạnh lẽo. Sương mù đặc như mây. Tôi ho khục khặc. Tấm khăn len nàng quàng trên cổ tôi mềm ấm thơm mùi anh đào. Tiếng ợ chua sau màn sương vọng đến ngắc ngứ mỏi mòn. Tiếng hát trong ti vi xập xình không rõ lời. Tôi hoảng sợ chạy trốn khỏi căn phòng quá khứ phủ sương trắng

Con trai tôi chờ ở góc khuất ven đường. Nó mặc áo trắng, bộ mặt khiếm khuyết lầm lì. Có phải tôi đã tạo ra nó. Thật vậy sao. Lầm lì khuyết tật thế này sao. Nó cười ngờ nghệch. Ánh mắt sao lại độc ác như thế. Ai đã tạo ra mày.

Mẹ chờ cha mãi.

Nó nắm tay tôi lôi đi. Gió tuyết lạnh buốt táp từng hồi. Bàn tay nó lạnh cứng như băng đá. Đất trời trắng xoá một màu vô định. Những bông tuyết lớn bằng con thiên nga trôi bập bềnh. Những con thiên nga câm lặng, giống nhau như đúc. Tuyết trắng tinh như thế, sao cái bóng của nó lại đen thủi. Cái bóng đen đuổi dai dẳng theo cái bóng trắng, nhất quyết không buông tha. Hình như chúng bị buộc chặt vào nhau. Cái nào là cái bóng của cái nào. Đen của trắng. Hay trắng của đen. Bức tường thành đổ nát hoang vu chạy dọc theo bờ vực sâu thăm thẳm. Tôi hỏi, đây là đâu, bức tường nào đây, vực thẳm nào đây, sao lại hoang phế âm u thế này. Mặt thằng con lầm lì phủ bóng chiều tà. Nó muốn gì. Chắc nó muốn tôi sa chân rơi vào cõi huỷ diệt. Thằng con lại kéo tôi đi vùn vụt. Chân tay nó ngắn ngủn còng queo, sao nó đi nhanh thế. Tôi đành để mặc nó kéo đi, có cưỡng lại cũng không được, có bỏ trốn cũng không được. Mặt nó lầm lì như phủ dày tuyết. Tại sao nó là con mà không giống cha. Hay là nó không muốn giống tôi. Không muốn mà không thoát được nên nó mới khuyết tật dị dạng thế kia. Mà thoát đi đâu cho được chứ. Quá khứ trói buộc cả đám vào nhau, lệch lạc ngổn ngang.

Con đường nào đây. Nó dẫn tôi đi loanh quanh, đi mãi rồi lại trở về nơi đã đi qua. Những con thiên nga đen trắng trôi bồng bềnh. Trôi mãi như thế cả cuộc đời hay sao. Tôi tuyệt vọng bảo, mày dẫn tao ra khỏi đây ngay. Thằng con cười ngây độn. Hay là nó cũng không biết lối ra. Tôi bỗng rợn người, hay là con đường này không có lối ra. Đây là đâu. Tia sáng nào kia leo lét cuối đường mù. Dãy hành lang trắng đục dài hun hút. Căn phòng rộng lớn không thấy được vách tường. Tôi bảo nó, đây không phải là căn phòng. Đây là khoảng trống. Nó im lìm không nói. Chiếc giường nằm lẻ loi trong căn phòng không vách tường. Tôi hỏi nó, sao trông lẻ loi đến thế. Nó im lìm không nói, đẩy tôi đến cạnh giường. Tôi nhìn người đàn bà nằm trong sương trắng. Tôi tự hỏi mình, ai đây. Tất cả bọn mày là ai. Khuôn mặt bình thản xa lạ, đôi mắt khép kín. Tôi nhìn sững khuôn mặt ấy, bỗng bàng hoàng. Sẽ chẳng bao giờ mình còn gặp lại nhau. Lẽ nào lại thế. Chiếc váy hồng xoay xoay theo những cánh hoa anh đào. Tôi quen Tao Khang vào một ngày mùa xuân, năm mười tám tuổi.

Chi Giao, ngày tháng năm Tao Khang

Lưu Thuỷ Hương

Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss