Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Thơ Hoàng Xuân Sơn ‒ 10

Thơ Hoàng Xuân Sơn ‒ 10


Thơ Hoàng Xuân Sơn ‒ 10



fargo


hắn có thể đọc câu thơ
léo nhéo một cái tên
rồi về tương tư bửa1 củi

cứng mềm lã chã mạt cưa
mùn xẩu
mặt bài lạnh tanh
ngày cưa khúc ni
lèn đêm mộng nộ hắn sống
buông trạng thái dật dờ
nhai nuốt vội
nhân ảnh. vòng đai phòng thủ cuộc đời
lễ nghi lò dò nhân cách
nghiêm nhặt làm gì ai cấm mình chồm lên cái đẹp
cái sờ sờ trước mắt thâm nhập buồng tim
triệu triệu giờ yêu ái
trên cánh đồng ngân hà li ti bụi vân
khăn quàng lú mầm nụ môi đỏ chót
hắn muốn ôm hôn bề thế
một lẽ nghiêng thành
giam mình chết hụt
dưới bông tơ


khi chiếc giường trống vắng cơn sừng sỏ
lão bạn
và dấu niêm phong
lưỡi cày lạnh túng bấn hương nồng
một món trần bẻ xúc xích
ồ không. chỉ là một sợi cung quăng
vật mình con giống
nghi hóa theo ngõ trời hoan lạc
co rút hết mình lúc hạn xuất
âm thầm
khổ sở
tự nhiên bùng cơ chế
ngập tràn
vụn mảnh trăng son


tu từ trăng
có khi lập lờ men dã
bên ngoài màu điên những lưới gân can dự
lũ kiến bò
xanh thây
nằm chịu đời sống lưng chiếc gối bẩy
da mềm tưởng tượng độ không
ở không cùng khôngkhông
chiếc sưởi con thù thì
mào đầu một cơn tuyết
hứng
xin hiểu giùm cho kẻ làm thơ
lúc nào
cũng mớ ngủ

hoàng xuân sơn
13 dec. 2014



giữa giờ ra chơi



mình cứ lập đi lập lại
mấy lời phủ dụ êm đềm
quên phéng ngôn ngữ hàng chợ
nơi xốc vác cuộc đời
lướt tới
trên lưng những cánh diều hoạn nạn


anh bạn làm thơ râu ria
ngồm ngoàm miệng lưỡi
những sợi mì suôn đuột
nút xuống ao hồ vô sinh


trời có bữa này bữa nọ
người có hôm rày hổm khác
đố ai biết được
con ruồi đậu chỗ nào
trên mép

hoàng xuân sơn
10 avril 2016



động lực 2 chiều



cứ vịt vờ xỉn tản
mỗi ngày
nắng toát ra lỗ chân lông
sắp nhỏ nằm ườn. thiu thỉu
mộng điệp cành cong
bội thực mình nhân lên còng số 8
ai bẻ khung cho cửa động rào


độ vài năm sau này im ỉm
mùn cưa
nện chặt lò bệ
cây diêm phóng sinh
lửa cháy lan ra ngoài hệ
sinh thái là gì mỗi ngày tự làm mặt cáu kỉnh
với đường bay của một con ruồi
ám chướng cả bầy. mắt
lụt thị


dăm ba người nữ xúm xít
rồi giạt cả ra
vết thương trống rạch ròi
nảy xung cái ý khi mình nằm trên thớ
thịt máy giật liên hồi
nhìn ảnh cá chết thấy thương
người cũng rục tùng lấy chi đất cát
một sợ
hai ruồng
bố ráp mình huơ tay không nổi
mùa hè cọ xát điên kim loại*
con người chớ bộ sắt thép gì
cứ ham va chạm


khi nào cũng trưng cái bịnh ra. thủ thành
rồi đổ lỗi gân huyết tệ bạc
đâu có trót lọt người thương
lên xuống cầu thang máy động
slippers quỷ gì trơn như mỡ
quả bóng dội vào vách
tường chứng hụt hơi


cứ nằm bẹp dí một chỗ
suy nghiệm đời mánh mun
sau liếp cửa

hoàng xuân sơn
29 tháng 4/2016


*Tô Thuỳ Yên


Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss