Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Thơ hoàng xuân sơn ‒ 3

Thơ hoàng xuân sơn ‒ 3


đối tác trên không



mưa tháo cửa chạy
cửa huyền. bóng nhẫy
nhang nhác vụt theo tay chuyền
khuy áo
đôi mắt trùm kín
bảng trưng lướt qua nhập nhòe khung hai mươi
mưa xám bạc trường kỳ
đá nhoi lên lần theo vách
vữa
khoa nghi tràng tràng ung nhọt
khối u chiều
lạ lẫm
phép tính rợ lôi đi lịch lãm
ngoài đồng xe kéo thớ trắng phơi
ý nhi khêu chân mọc tràn. dày
bí nhiệm
đối tác vuột qua biên phòng
cơn mất ngủ thừa kế
khâm sai đâu đêm này phiên trễ
nguyệt thì năng nỗ sáng
đệ đơn bưng. trình
dạ thai hoài tở mở


hoàng xuân sơn
30/6/15



chạm đầu



tôi viết như gà cục tác
có lúc sửng cồ tàu điện chạy
có lúc nguội câm
bề gì trên những đường ray
pieds de poule răng nghiến sứt
bật máu đồn điền
thuỷ mạch xưa hồn nám
hạt thóc ơi hiến bồ xá lợi
một thuở tâm hồn tôi thơm rừng cà phê bát ngát
trắng hoa ban đẹp đôi suối tóc
chừ áo rách như tuồng hậu thơ lầm bầm ruỗng phế
chữ đạp guồng tóe gàu trên không
nước
trên thửa ruộng cằn muôi tình u ám
múc cặn bùn đen
bởi tôi không có ngày về
lũ đường ray va đầu vô núi
núi vô lại xúi giục bầy gà
nương quê lủi thủi
tôi viết tôi nhai lại lũng thề
mơ thấy mình băng ngang con đập lớn
nước ngập chiều thiên lương
cuồng réo những chân cùm thể chế
pha trộn mùi phân bò
và giấc cưa mùn thế kỷ

                 ***

stroke là một hình dung từ
của bọn người ham vui quá độ
ở khúc đời buồn
như một quả mơ-lông

hoàng xuân sơn
bốn. bảy. mười lăm



chớn chở


mưa


một ngày mưa rả rích
chợt nghe mình lích kích
rớt hột. in tuồng như
lâu lâu rơi bình bịch
đeo dính cứng tuồng tích
chẳng có gì to nậy
gieo hột với vun trồng
chừ đất. đi mất đất
chỉ còn ngực với mông
còn ngồi ê cử tọa
quen lâu. dòm vẫn lạ
một cái bóng ồm ồm
bay theo đời tá lả



ăn. một nghệ thuật


chúng ta ăn bằng quá khứ. đừng buồn. quá khứ bao giờ cũng khó nhai
chúng ta ăn bằng tương lai. đừng khóc. tương lai lúc nào cũng khó nhá
chúng ta ăn bằng hiện tại. đừng vui mừng. hiện tại chỉ là con số 0



chẳng ra gì


nùi một nùi dễ sợ: chăn và mền
con cá dưới sông trườn lên bộ
sáng mưa bay đầy lông vũ
mưa ở xó nào trời thu. quên
tha về một đám mây bỏ ngỏ
thấy trắng dã con mắt nhìn
vách đụng trần nhà tường mọc xéo
rồi nín thinh cuộc tình im
đừng tơ tưởng gì đêm mới róc
đi hết vỏ. lá và cành
mộng chỉ là con đòi phiên trải
hết đông nhàu hột muối xuân xanh
miệng ngậm táp lưỡi câu
màu hoa lây lan sâu bọ nhớ
mặt đẹp cười sưng phiến gân
thu hết đồ lề vô túi xách
rồi bước đi. một gã thất thần


hoàng xuân sơn
tháng chín tháng mười/2015



Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss