Bạn đang ở: Trang chủ Sáng tác Thơ Như Quỳnh de Prelle

Thơ Như Quỳnh de Prelle

Thơ Như Quỳnh de Prelle



Không đề buổi sáng


có những buổi sáng nặng hạt

châu sa rơi

tim tái tê

mùa thảm thiết

tĩnh mịch


sự ti tiện đê hèn

giữa những bấp bênh của những cá tính

sự đầu thai quái thú

con người không bằng lũ súc sinh

những giá trị mềm oặt

trước những phủ quyết


người với người cứ cào xới lên nhau

những buổi sáng nặng hạt

hình viên đạn xuyên qua gió qua những kẽ rừng trống hoác

chết trong sự im lìm

sự hồi sinh dối trá

tạm thời quên đi

và tiếp tục dâng đầy



Hết năm 16



Gã tâm thần mặt đần độn chạy ra khỏi xe bus

đến ôm hôn một người đàn bà hồi giáo

chồng của chị ta chạy lại giật cổ áo bạt tai gã


Đôi bạn trẻ Châu á đứng bên quầy bar ngoài phố ăn ngêu sò ốc hến

một gã trai trẻ ăn xin đi ngang qua bốc con sò còn nóng

trước sự ngỡ ngàng của mọi người


Một chiếc xe tải đâm vào chợ Giáng sinh ở Berlin

Tuyết rơi ở sa mạc Sahara

thế giới quay cuồng xoay xở trước những bất trắc

cực đoan đầy định kiến

thiên nhiên trở mặt cùng loài người

hoang sơ đến văn minh và dần biến thái

có còn lại tình yêu trên mặt đất này?


Miếng pate ngỗng tan trong lưỡi không còn đậm vị thơm phức của bơ

Mùa thảm thiết ngược chiều nhao choáng váng

Người đàn bà và những bông hoa trắng tàn bên ô cửa

sương chìm lấp vầng trăng khô không khốc

nhoè bên ánh đèn


mùa Vọng lẻ loi

nguyện cầu

niệm sinh

trong những đổ vỡ hoang tàn trắc ẩn



1/1/2017



em đã phóng thích những mùa gió

phóng thích cả những hình nhân những thân phận

phóng thích cả những nỗi buồn

những niềm vui xa xỉ


phóng thích tinh thần chật hẹp đầy khao khát tự do

phóng thích những định kiến tối mù những trắc ẩn lụi tàn

phóng thích cả những người đàn ông

những người tình như những bóng ma suốt những mùa cũ

phóng thích cả những gào thét

những tỵ hiềm


phóng thích cả trái tim có lúc dừng lại đứng yên

phóng thích cả những bài thơ tầm thường dối trá

phóng thích cả sự từ tâm lẫn lộn

phóng thích cả chính gương mặt của mình

để còn lại đôi bàn tay thiên lương

duy nhất của em

trên những trang viết


phóng thích sự đủ đầy

để được thiền

để được cô độc như cõi con người

phóng thích dồn dập yêu đương trong nỗi buồn như một chiếc chăn đen

phóng thích trí tưởng tượng dành cho thi ca


em phóng thích vào trời đất sự lạnh giá của mùa đông

và tuyết rơi trên những hàng lối cũ

của những cành mimosa như những hàng mi đang chực khóc


phóng thích những con tàu không tưởng quay trở lại thời gian cũ em làm lại lịch sử trên con đường sơn màu khác không lý tưởng không cách mạng

chỉ cần có sự sống lẽ phải và những gía trị của loài người tồn tại được là Người, làm con Người

Các thao tác trên Tài liệu
Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

feeds.feedburner.com/diendanforum