Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Thơ Trần Tuấn

Thơ Trần Tuấn




Thơ Trần Tuấn



cô đơn cô độc


tặng Phạm Xuân Nguyên


treo ánh mắt cô đơn
trên cái nhìn cô độc

anh có thấy
một người ngồi kiết già
giữa đám bụi đang di chuyển hỗn loạn
hạt bụi cô đơn với hạt bụi
ngón chân cô độc với bàn chân

anh có thấy
một người ngồi đọc sách
con chữ cô đơn với hàng chữ
ánh sáng cô độc với ngọn đèn

anh có thấy
biển đang hành hương về sa mạc
nước cô đơn trong giọt nước
muối cô độc với đại dương

một xó nhỏ góc nhỏ
bức tường gió xếp lại như tấm rèm
con nhện giăng trên mi mắt ngủ
đưa tay xua
mơ hồ
như làm dấu thánh



cuộc săn



__________________chữ


trong bóng tối khu rừng địa cầu
cuộc săn khởi đầu
nơi rậm rạp trang chữ

những con chữ tan hàng lồng chạy
bứt khỏi bãi rác sách mù tối chất cao
bắt đầu cuộc săn dồn đuổi
biến thợ săn thành những con mồi

sấm giật rền vang
không trật tự không hàng không trang không vẹn nguyên không ý
                                                                       nghĩa không biểu tượng
mải mê
trì miết
xác chữ
cuồng rạp xổ tung

cuộc săn
chậm hơn sự dừng lại

khu rừng địa cầu biến mất
ngọn lửa trùm lên
chữ viết lên lửa một trật tự mới
những con chữ tươi ròng và khổng lồ
quá chật chội cho một cuộc hiến tế



__________________bóng tối



bóng tối quyến rũ kẻ thợ săn
lừa dối giấc mơ từng cơn hoan lạc
cho đến khi giọt máu đêm hoài thai trong lò lửa mặt trời

là lúc cuộc săn khởi đầu
qua thung lũng mê man giấc ngủ
qua thị trấn đang trôi
qua cánh đồng mọc đầy hoa vân tay người chết
những vực cỏ ma
tiếng thở than của bầy cúm núm

kê súng bắn xuyên qua thái dương
người thợ săn vừa kêu thảng thốt
- dậy đi thôi
không phải mơ mà chúng ta đang chết 



________________cái chết



*


cái chết thành con mồi của cuộc săn giấc mơ
hay giấc mơ – con mồi của cuộc săn cái chết

cái chết xanh nhung

những kẻ chưa sinh ra và những người chết rồi
cùng ngồi lại rì rào
cùng nâng một ly rượu

dưới một con mắt sống lâu vô hạn (*)

cuộc săn men theo hai thế giới hay lưng chừng thế giới
cái chết bây giờ hay cái chết chưa kịp sinh ra
thế giới đang tàn vong hay thế giới mới sắp sửa khởi đầu

tôi đang sống trong thân thể tôi hay lang thang trong thân thể
                                                                                             kẻ khác
tôi đã chết và được chôn cất bằng thân thể kẻ khác
hay đang chờ chôn giùm ai thân thể của mình

ngày cứ thế chết cho nhau một ít

khi cái chết không phải là sự tiêu diệt

cái chết
chậm hơn sự dừng lại

đang trộn lẫn giữa cái sống và sự chết
mỗi ngày

_________
(*)
Một câu trong triết học của A. Schopenhauer (Đức, 1788-1860) 


* *


ngộ độc tập thể địa cầu
từng con người rụng như chiếc lá không còn mặt đất bên dưới
quê hương tôi rụng xuống như chiếc lá không còn mặt đất bên dưới
tôi ngã xuống như hạt phấn hoa già



___________________thở



con đường nặng dần
lên từng bước chân tôi gánh

trong bóng đêm băng rã
sửa soạn cho một kết thúc hồ nghi

hơi thở tôi
lay động chuỗi tràng hạt mù u xâu vòng trái đất
chép vào mỗi phiến lá bản chúc thư hơi nước
xuyên qua cơn bão từ cuối cùng địa cầu
đang dậy lên từ đôi mắt
lặng im của đứa bé
nơi thị trấn Rằng Thì Là Mà

một lỗ đen đang hút lấy toàn bộ hơi thở tôi
tôi đã chuyển sang thở bằng ý nghĩ



_________________bão phương Đông



tôi sống dậy ở phương Đông
trên bãi cát đầy dấu chân khổng lồ
với trái tim treo ngược

như chiếc bình truyền dịch
trái tim
chậm rãi rỏ từng giọt Thái Bình Dương
qua kẽ sáng mặt trời ngầu đỏ

cơn bão đến không có sự khởi đầu không thể nào dự báo …



_________________

Rút từ bản thảo thơ
Rằng Thì Là Mà, Là / Chậm Hơn Sự Dừng Lại





Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss