Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / thơ về Lạng Sơn

thơ về Lạng Sơn

- Nguyễn Duy — published 08/02/2009 00:00, cập nhật lần cuối 12/04/2016 22:19
Cách đây 30 năm, nhà thơ Nguyễn Duy lên biên giới. Mười năm sau, anh trở lại... Diễn Đàn xin giới thiệu dưới đây một chùm thơ Nguyễn Duy


nguyễn duy

thơ về Lạng Sơn



LÊN MẶT TRẬN, NGÀY ĐẦU…



Lên xứ Lạng
chưa thấy thành Tiên Xây
đâu chùa Tam Thanh
đâu nàng Tô Thị...

Quân giặc tràn qua đèo Hữu Nghị
Đồng Đăng thất thủ rồi
pháo Bằng Tường giội sang xối xả
dằng dặc giòng người sơ tán đổ về xuôi

Lẫn lộn người Kinh, người Tày, người Dao
nào gánh, nào xe, nào gùi, nào vác
hiển hiện những ngày xưa loạn lạc
biên ải xưa giặc giã mới tràn vào
những gương mặt nghìn năm đanh sắt lại
máu lửa ngỡ cũ rồi mà vẫn mới
vẫn mới cả nón mê cả áo vá chân trần...

Miếng cơm ăn cát bụi bên đường
giấc ngủ ngồi che hờ tàu lá chuối
ngôi nhà không bỏ trống sau lưng
đàn trâu lang thang lũ gà con xao xác
lũ trẻ con mắt tròn ngơ ngác
chân trẻ con lũn cũn chạy như đùa

Trẻ con trên ôtô trên xe trâu xe thồ
trẻ con trên lưng trẻ con trên tay
trẻ con lon ton níu váy níu áo
đòn gánh nữa kìa kẽo kẹt nghiến trên vai
một đầu gánh là trẻ con còn đầu kia là nồi là gạo
mắt trẻ con cứ tròn thao láo
như hòn sỏi ném theo đoàn quân đi...

Bao lứa trẻ từng lớn lên như thế
gặp lũ trẻ con nay bắt gặp tuổi thơ mình
gặp tuổi thơ của em
gặp tuổi thơ của anh
gặp lại cả mấy thời chạy loạn
thời là tản cư thời là sơ tán
gian nan xưa cứ tưởng đã cũ rồi !

Quân đi, quân đi
ngược lên biên giới
có cái nhìn như sỏi ném sau tôi...

Lạng Sơn, 18. 2.1979

nguồn : Đãi cát tìm vàng, 1987





ĐÊM Ở CHỐT 417



Thâm Lũng, Tam Lung... chìm nghỉm trong đen
bất chợt lại xanh lè đạn nổ
lửa đốt lòng ta những đêm không ngủ
là ánh đèn đã tắt dưới làng dân

22 .2 .1979

nguồn : Ánh trăng, 1984





DẠ HƯƠNG



Sẽ rất nhớ dáng người vừa thoáng gặp
chiều Lạng Sơn súng nổ rụng hoa đào
những giọt máu của vườn cây vung vãi

trường sơ tán rồi, cô giáo còn chốt lại
khẩu súng thép chéo lưng con gái
ôi tấm lưng kia ngỡ sinh ra để mà mềm mại

dáng điệu ấy chốt lại lòng ta mãi
như dạ hương thoáng gặp một đêm nào


Lạng Sơn, 22 .2 .1979

nguồn : Ánh trăng, 1984





ẢI CHI LĂNG



Ải Chi Lăng! Ải Chi Lăng !
lưỡi gươm đẫm máu Liễu Thăng thuở nào
gập ghềnh lũng thấp đồi cao
vũng lầy thành ruộng đã bao nhiêu mùa

Chập chờn trận mạc xa xưa
quân reo ngựa hí gươm khua dậy trời
thịt xương xưa hoá đất rồi
nợ xưa còn để nặng đời sau ư ?

Gió trên vách đá ù ù
nghe
tù và dội xuống từ cao xanh...


Mặt trận Lạng Sơn, 18. 2 .1979

nguồn : Đãi cát tìm vàng, 1987





LẠNG SƠN, 1989



Tặng một người dưng



Ta về thăm chiến trường xưa
em – hoa đào muộn Kỳ Lừa mùa xuân
gió đi để lạnh mưa dầm
người đi để buốt dấu chân trên đường

Đồng Đăng... Ái Khẩu... Bằng Tường...
chợ trời bán bán buôn buôn tít mù
ta đầy một bị ưu tư
giá như cũng bán được như bán hàng

Trớ trêu nỗi Hữu Nghị Quan
giá như máu chẳng luênh loang mặt đèo
A. Q. túm tóc Chí Phèo
để hai bác lính nhà nghèo cùng thua

Nỗi Tô Thị xót xa chưa
giá như đừng biết ngày xưa làm gì
giá như đã chả vô tri
để ta hỏi lối trở về thiên nhiên

Giá như ta chớ gặp em
để không mắc nợ cái duyên Kỳ Cùng
giá như em đã có chồng
để bòng bong khỏi rối lòng người dưng.

Kỷ niệm mười năm mặt trận biên giới
tháng 2 .1979 - tháng 2 .1989

nguồn : Quà tặng, 1990








VỌNG TÔ THỊ


Nàng Tô Thị xứ Lạng Sơn bị hạ sát tại quê nhà
đêm rằm, rạng ngày 16 tháng sáu (âm lịch) năm Tân Mùi, 1991.
Có thơ vọng rằng...



Leo lên xứ Lạng quờ tay
người xưa dứt bóng người nay đâu rồi

Vành sa trắng chít ngang trời
một vùng biên ải mấy thời binh đao

Tình tang tan tự thuở nào
hồn ai rỏ máu hoa đào đó ư

Siêu nhiên goá bụa nhân từ
đá mồ côi đá vọng phu với người


Người hoá đá đá hoá vôi
vôi ma quái bạc mái đời phù vân

Nàng Tô Thị của nghìn năm
hai lần hoá kiếp hai lần vọng ai

Chân ai thậm thịch dặm dài
lòng ai nuốt mảnh tượng đài nàng đây

Vọng chi ở phía chân mây
người xưa hoá đá người nay hoá gì ?...


Tháng 8.1991
nguồn :  Về, 1994

Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Ủng hộ chúng tôi - Support Us