Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Trường ca Cổ tích của đất / Cổ tích của đất - phần 1.1

Cổ tích của đất - phần 1.1


Nguyễn Thanh Hiện


TRƯỜNG CA



CỔ TÍCH CỦA ĐẤT



kính tặng nơi chôn nhau cắt rốn của tôi


LỜI TỰA


tôi không dám nói đây là những nghĩ ngợi
về đất
bởi đó là câu chuyện ở tầm mức vượt quá
khả năng tư duy của tôi
thực ra đây chỉ là cuộc chuyện trò với
người bạn đồng điệu của tôi
cuộc chuyện trò như là những giả định của
tôi khi nói về đất
những giấc mơ giả định
những cảm thức giả định
những câu chuyện kể giả định…
hết thảy những điều tôi nói với bạn tôi
như câu chuyện cổ tích về đất
có nghĩa
không hẳn đã nói được điều gì về đất
mà bạn đồng điệu của tôi
người con gái ấy lại đang ở thật xa nơi
tôi ở
nên cuộc chuyện trò ở đây cũng chỉ là
giả định



CHƯƠNG MỘT :


NHỮNG CÂU CHUYỆN KHÔNG ĐẦU KHÔNG CUỐI



những người đàn ông đem những chiếc bóng
của lũ chim đang bay trên bầu trời trên đầu
đặt lên những chiếc bóng của
mình đang ngã trên đất
người ta nói như thế là sự kết hợp giữa
ảo ảnh và hiện thực





từ những khoảng trống


thế giới vẫn chòng chành trên những cuộc chơi chẳng theo luật tắc nào

sợ sự lãng quên

người đàn ông lén dấu nhúm đất vào áo

hôm qua có kẻ nói với tôi chớ đi đâu cả

cứ ở lại trong những khoảng trống

dường có sự trục trặc nào đó xảy ra

lũ chim có cánh hết thảy đều bay lên

từ trong những khoảng trống bước ra

tôi gặp khuôn mặt nhăn nhó của đất





chúng ta vẫn đang có mặt nơi mặt đất


đừng chờ đợi ân sủng từ các vị thần

cứ tự vinh danh mình

bằng cách ca ngợi mồ hôi

ca ngợi nước mắt

ca ngợi máu chảy ra khỏi các mạch máu

ca ngợi cái chết từ từ

máu từ các mạch máu từ từ chảy ra trước khi chết

điều đó chẳng dễ dàng chút nào

nhưng chúng ta đang làm

để được có mặt trong danh mục các loài nơi mặt đất

buổi tối hãy cứ soi vào các vì sao

để được nhìn thấy gương mặt chúng ta được sinh ra từ các cuộc chết chóc

vẫn nặng trĩu những hoài bão không gọi được tên

nhưng có thể nói bằng ẩn dụ

những ẩn dụ không hề cạn kiệt

về cuộc sinh nở từ các cuộc chết chóc

hôm qua có kẻ đến nói với tôi đừng đi đâu cả

hãy cứ ở lại giữa cuộc sinh nở được sinh ra từ các cuộc chết có vẻ đùa cợt





thời ngôn ngữ bị cưỡng hiếp


em hãy gọi tôi là kẻ muộn mằn

ngay cả ý muốn hôn lên mắt em cũng muộn mằn

tôi là cái bao tử được sinh ra muộn mằn

để ăn những thức ăn huyễn hoặc

tôi huyễn hoặc cả khi người ta ép tôi ăn những thứ thức ăn tôi không muốn

những lời ngọt ngào nói ra từ cửa miệng ngài trưởng xứ

những thề thốt non biển tuôn ra từ niềm hứng thú của các vị chúa đất sau khi ôm hôn nhau giữa thế giới

tôi huyễn hoặc cả khi tôi nôn thốc ra những thứ thức ăn tôi không muốn

em hãy gọi tôi là kẻ muộn mằn

ngay cả những điều tôi vừa nói ra cũng muộn mằn

ngôn ngữ đã bị cưỡng hiếp một cách thê thảm





có quá nhiều những ngọn lửa giận dữ


cuộc hành trình của tôi trên con đường đất

mùa đông con đường bỗng nhớ đến cái chết của những kẻ bị lũ rắn đen áp bức

con đường thu mình lại

mùa đông tôi vất vả với cuộc hành trình của mình

các bạn đừng chờ

vì không chắc tôi tiếp tục được cuộc hành trình

tôi nói với các bạn hữu của tôi

vào cuối mùa đông

lũ rắn đen lại trườn ra trên đường

có nhiều kẻ không chết

chỉ ngắc ngoải với những hạt lúa lấy từ những thửa ruộng đã bị những ý đồ ngông cuồng của lũ rắn băm nát

có quá nhiều những ngọn lửa giận dữ ẩn náu bên dưới bầu trời

đừng chờ tôi

tôi lại nói với các bạn hữu của tôi đang chờ tôi ở cuối những tiếng la hét

những tiếng la hét cất lên từ lúc mặt trời mới mọc

lửa

những tiếng la hét

và ánh mặt trời

có quá nhiều sự kết hợp khiên cưỡng bên dưới bầu trời





em cứ gọi tôi là kẻ lười nhác


em hãy gọi tôi là kẻ lười nhác

những ngày có mưa tôi nằm dài bên dưới những đám mây mọng nước

mặc cho mưa

tôi cứ nằm dài cùng với những nghĩ ngợi lười nhác trong tôi

mới hôm nào lũ sói đã đến lấy mất một nửa niềm vui của tôi

niềm vui bắt đầu tự khi mới bắt đầu biết nhìn những ngọn cỏ ngửa mặt đón lấy ánh nắng mặt trời

sau khi đã lấy niềm vui của tôi mang đi

lũ sói còn quay lại cười nhạo tôi là kẻ lười nhác

em chớ hỏi ai đã làm cạn kiệt niềm vui trong tôi

bởi đó là điều cấm kỵ

người ta vẫn cấm tôi không được thổ lộ nỗi tức giận

khi răng tôi rệu rã vì phải ăn quá nhiều những thứ thức ăn tôi không thích

hay khi mắt tôi mờ đi vì hằng ngày phải nhìn quá nhiều những thứ vật thể màu tro than trong cuộc sống

đừng ngại

em cứ gọi tôi là kẻ lười nhác

bởi vì tôi vẫn cứ nằm dài ra giữa những năm tháng người ta vẫn dùng quá nhiều những từ ngữ nhảm nhí được trích ra từ những cuốn sách nhảm nhí




(còn tiếp)


Chú thích của Diễn Đàn (05/08/2014) : Bản "Trường ca cổ tích của đất" của tác giả Nguyễn Thanh Hiện sẽ được lần lượt phát hành mỗi lần một số bài, một tuần hai lần, trong khoảng 6 tuần. Để đọc các đoạn đã xuất bản xin mở thư mục "Trường ca cổ tích của đất", nằm trong thư mục mẹ "sáng tác", mà đường dẫn nằm ở đầu trang chủ.



Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss