Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Trường ca Cổ tích của đất / Cổ tích của đất - phần 3.1

Cổ tích của đất - phần 3.1

Nguyễn Thanh Hiện

TRƯỜNG CA



CỔ TÍCH CỦA ĐẤT



CHƯƠNG BA


NHỮNG CẢM THỨC GIẢ ĐỊNH



sáng ấy đất trở giấc
khỏa ra những ngọn khói vui
những ngọn khói vui tích tụ từ những dòng
sông uốn khúc châu thổ phù sa bát ngát bóng
mây bay qua suốt hương đồng nội
những ngọn khói vui
tích tụ từ những bước chân bờ cỏ cánh chim
sải giữa thời gian
lúa thì con gái nức mùi sử thi…





những lời lẽ thô bạo con người làm hoen ố trinh nguyên của đất


tôi chẳng thể nào yên khi từ đất luôn vọng lại những lời khẩn thiết

rằng

những lời lẽ thô bạo con người vẫn thốt ra từng ngày làm hoen ố trinh nguyên của đất

sự trinh nguyên hình thành tự buổi hồng hoang gió bụi khi con cá dưới nước chưa biết tên mình là gì tất cả là chưa có tên tuổi và con người thì dường còn ở tận đâu nơi ý định của tạo tác

sự trinh nguyên như thể được trích ra từ sự vô thức trinh nguyên

tất cả như có đấy như không đấy

chẳng chút mưu toan dấu diếm

chẳng chút nghĩ ngợi riêng tư

tất cả đều trần trụi giữa thời gian

nhưng cũng chẳng phải thời gian

buổi hoang sơ trời đất là chẳng có biến đổi chẳng có vĩnh hằng

hết thảy là mông lung

huyễn hoặc

rồi bỗng được gọi tên


trời và đất


cũng chẳng biết ai gọi ai

chỉ một lời

thốt giữa thinh không


trời và đất


từ đó cá và nước

bầu trời và chim trời

con người và đất…


thế thì tại vì đâu con người lại từng ngày thốt ra những lời lẽ thô bạo nơi mặt đất vốn là ngọn nguồn tất cả






tôi đã nhìn thấy người ta đem đặt những hoài niệm lên đất


nhưng con người cũng biết ngợi ca đất như tôi và em ngợi ca tình yêu chúng ta

con người cũng nói về đất với những ngôn ngữ dịu dàng như khi tôi và em nói về tình yêu chúng ta

trên đường đi về phía có em tôi ngang qua miền đất người ta đang vác những hoài niệm đem đặt lên đất

những hoài niệm đã tan chảy thành những khúc hát đầy ứ màu tình sử


đâu còn những năm tháng ta đi nhặt niềm vui phía bên kia sông mỗi chiều quay về có em đứng đợi bên dưới bầu trời lũ chim lãng tử cứ lượn lờ trên đầu vì chưa gửi được cho con người những lời chúc tụng cuối ngày, ta nói với lũ chim là hãy mau quay về khu rừng cũ kẻo tối, và giang rộng đôi cánh tay đón em vào lòng, và đâu còn con đường dẫn về miền đất yêu thương nơi ta và em lần đầu tiên trao nhau ánh mắt yêu, trăng nước bỗng gặp nhau, đất cũ trăm năm hóa thành miền cổ tích, và cũng đâu còn con đường nào dẫn về phía thế giới của cây cỏ vô ưu, niềm thanh thản vuột khỏi cuộc sống vào một chiều buồn bã nào đó trong đời tựa cánh chim vụt mất giữa buổi chiều hôm


trên đường đi về phía có em tôi nhìn thấy người ta đang đặt lên đất những hoài niệm màu tro than

và chờ






tôi cũng nhìn thấy người ta đem đặt lên đất những hoài bão


người ta cũng đem đặt lên đất những hoài bão

thứ nỗi niềm cũng dễ tan biến như những giọt sương mai

ở làng tôi vào những ngày chớm đông

buổi sáng sớm thức dậy luôn nhìn thấy những giọt sương lấp lánh trên lá như trời đất đang biểu lộ thứ tâm trạng êm ái dịu dàng

giây phút trút bỏ những cuồng nộ bứt phá

thời khắc hướng tới âm vang cái đẹp

nhưng cũng chỉ chốc lát sau đó

khi ánh mặt trời đủ soi rọi mọi ngõ ngách của tồn tại

những vẻ lấp lánh kia cũng tan đi

hoài bão con người cũng dễ tan đi như những giọt sương trên lá

nhưng trời lại chớm đông

và người ta lại đem đặt lên đất những hoài bão như những giọt sương mai lại lấp lánh trên lá

sự hướng tới vẻ đẹp bao giờ cũng bị ngăn trở bởi những bất trắc luôn xảy ra trong thế giới

cũng như tôi

trên đường đi về phía có em tôi luôn gặp những kỳ khu bất trắc

nhưng tôi không thể không có em



(còn tiếp)


Đọc các đoạn thơ đã phát hành



Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss