Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Trường ca Cổ tích của đất / Cổ tích của đất - phần 3.3

Cổ tích của đất - phần 3.3

Nguyễn Thanh Hiện


TRƯỜNG CA



CỔ TÍCH CỦA ĐẤT



CHƯƠNG BA


NHỮNG CẢM THỨC GIẢ ĐỊNH


(tiếp theo)




đất – cuộc hội tụ nghìn năm một thuở phong nhiêu


ngày xưa
con chim bằng bay tám nghìn dặm
về biển nam để nói với lũ cá rằng
trời đất rộng lớn vô cùng
nhưng nếu có tấm lòng đến với
nhau thì chuyện gặp nhau không
phải là khó


1.


tôi cứ mường tượng một ngày vẫn còn mặt đất rừng cây sông hồ làng xóm

nhưng làng không còn có bóng người và lũ súc vật thân quen

rừng thì không còn có bóng chim và lũ thú

tôi cứ mường tượng một ngày như thế

và cảm thấy sợ

thứ cảm giác chưa từng trải qua

tôi cứ mường tượng một ngày như thế

và gọi là thời đất chết


2.


có lập lại không

hay chỉ nghìn năm một thuở phong nhiêu các loài giống chen nhau nơi mặt đất

không có loài giống nào hẹn với loài giống nào

nhưng bỗng một ngày

cuộc trùng phùng ngẫu nhĩ

ngày xưa

tôi chợt nhớ lời mẹ kể

con chim bằng bay tám nghìn dặm tới biển nam để nói với lũ cá

rằng trời đất rộng lớn vô cùng nhưng nếu có lòng đến với nhau thì chuyện gặp nhau không phải là khó


3.


nếu tôi sống được với loài chim

có thể một ngày khi rừng thức dậy với bình minh tôi cũng có thể ca hót như loài chim

hay khi nhìn thấy hoa xuân nở khắp núi rừng có thể tôi cũng vui sướng như lũ chim vui sướng

và khi không kiềm giữ được niềm vui nào đó có thể tôi cũng tung đôi cánh bay giữa trời cao

và em cũng chớ hỏi tôi

vì sao trong cuộc tiến hóa của muôn loài

chúng ta không tiến đến loài chim mà tiến đến loài giống con người

và tôi cũng không biết

nếu giờ đây tôi và em là chim thì em có hỏi tôi vì sao chúng ta lại không phải loài giống con người hay không


4.


tôi cứ mường tượng vào một ngày nào đó trong cuộc hội tụ phong nhiêu

các loài giống bay được giữa trời cao cứ tưởng bầu trời không đủ rộng lớn

và các loài giống chỉ chạy nhảy đi lại nơi mặt đất thì tưởng là mặt đất chật hẹp

sự lầm tưởng có tính cách định mệnh đã dẫn tới những cuộc tranh giành chỗ đứng vô cùng khốc liệt

những cảm thức ngu xuẩn về chỗ đứng trong cuộc tồn sinh vẫn cứ bám lấy các loài giống trong trời đất như một thách thức nghiệt ngã


5.


vào một sáng trong cuộc hội tụ phong nhiêu của các loài giống

lũ chim cu vẫn đang gù tình nơi bờ tre trước ngõ

chợt có người khách lạ đẩy chiếc xe chất đầy những ngọn khói đi vào sân

xin chào vị khách đầu tiên trong ngày

tôi nói

đầu tiên nhưng cũng là cuối cùng

khách nói

và bắt đầu dỡ những ngọn khói xuống khỏi xe đem đặt trước tôi

đây là quà tặng của những kẻ đã chết trong các cuộc tranh giành chỗ đứng trong trời đất

người khách nói và đẩy xe trở ra ngõ

tôi cứ đứng lặng giữa buổi sáng cuối thu nhìn những ngọn khói lững thững bay lên bầu trời cao

những ngày sau đó khi nghĩ đến sự có mặt của các loài trong trời đất

những cảm thức giả định của tôi trong sáng hôm ấy lại hiện ra trong tâm trí như những lời tâm huyết của tồn tại





đất – sự cưu mang chín khúc


hãy để cho đất trải lên cuộc đời ta
những trang huyền thoại


1.


tôi thổi tuổi thơ tôi vào đất

để tạo ra một thế giới theo ý muốn của tôi

lũ bò gặm cỏ

và lũ nai ăn lá rừng

cái thế giới làm bằng đất lấy ở bờ suối Nước Nâu là hoàn toàn theo nhận thức của tôi

buổi sáng cùng với lũ trẻ chăn bò ở làng Cù lùa bò vào tới chân núi Voi Nằm là tôi lao vào công cuộc sáng tạo của mình

bò là phải theo cách đi đứng của lũ bò làng ta và nai thì phải giống lũ nai trên rừng mới gọi là bò là nai

lũ bạn tôi nói

những ý kiến bọn chúng lúc bấy giờ tôi coi là những nhận thức thiển cận

tôi đang thổi tuổi thơ tôi vào đất

thì cái thế giới của lũ bò lũ nai làm bằng đất lấy ở bờ suối Nước Nâu là thế giới của riêng tôi

thuở ấy

nhiều lúc tôi thấy chỉ có mỗi mình tôi đang đứng giữa bầu trời và mặt đất


2.


cho đến hôm tôi dắt em ra ngồi nơi bờ cỏ đồng làng để bắt đầu cho câu chuyện tình yêu của tôi và em

tôi chợt nhận ra kẻ đầu tiên thừa nhận cuộc tình chúng ta là đất


3.


không còn là nơi chạy nhảy nô đùa với những ý tưởng nghịch ngợm của tuổi thơ

tôi bắt đầu nhìn đất với những cảm thức trang nghiêm

một chốn nương thân định mệnh

cho dù sinh ra từ nước hay từ đá hay từ bất cứ nơi nào

sẽ chẳng có loài giống nào cả nếu không có sự cưu mang của đất

con người từ lúc còn sống nơi hang động cho đến lúc có một mái nhà che mưa nắng tất cả là đều nương thân nơi đất

cho đến lúc gọi là chết thì đất vẫn là chổ ở của con người
dường từ lúc sinh ra cho đến khi chết con người vẫn quẩn quanh với đất


4.


vào một ngày mùa thu khi nhìn thấy những chiếc lá âm thầm rơi rụng khỏi những cành cây trong vườn

tôi chợt nhận ra sự tác động của đất đối với sự sống của muôn loài

mùa thu

mùa lá rụng

đó chỉ là cách nói ẩn dụ về sự cưu mang của đất

sau khi đem lại cho cây lá trong vườn nguồn mạch của sự vươn cao

đã đến lúc đất phải lấy lại để trao cho những sự sống khác

nhìn lá rụng trong vườn tôi chợt cảm thấy vui vì đã hiểu ra sự cưu mang thầm lặng của đất

mà đâu phải chỉ mùa thu

khi nói đến mùa nào trong năm

cũng là những cách nói ẩn dụ về sự cưu mang của đất


(hết chương ba, còn tiếp)


Đọc các đoạn thơ đã phát hành



Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss