Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Trường ca Hồi ức về những con đường... / Hồi ức về những con đường đất tôi đã đi qua (7-13)

Hồi ức về những con đường đất tôi đã đi qua (7-13)


Nguyễn Thanh Hiện


TRƯỜNG CA


HỒI ỨC VỀ NHỮNG CON ĐƯỜNG ĐẤT

TÔI ĐÃ ĐI QUA




Bảy,


Sự Ngạo Mạn Của Tồn Tại,



tháng sáu hun hút
gió núi thổi về
những cơn gió vẫn âm ỉ
thổi qua trí nhớ tôi…


dường có nhiều người lên đường vào sáng hôm ấy

tôi nghe tiếng còi tàu hú gọi vào lúc tinh sương

và gọi em

nhưng em vẫn nằm im không nói

mãi khi nghe tiếng chim ríu rít ngoài vườn em mới mở mắt nhìn tôi

những biến cố cuộc đời có làm em mỏi mệt

nhưng cuối cùng em vẫn trở dậy để cùng tôi tiếp tục cuộc hành trình

trên đường ngược xuôi năm tháng đôi khi tôi nghe thấy những ý tưởng về sự hoàn thiện trở nên những lời ngạo mạn

a

nếu chưa nhìn thấy được

lũ các ngươi cứ coi như đang trong giấc mộng chưa tròn,






Tám,


Và Sự Nghiệt Ngã Của Sóng,



tháng sáu tháng sáu
em mặc lại chi chiếc áo cũ màu tro
để tôi cứ thấy mái tóc vàng óng dịu dàng
của em bay trong tiếng biển vỗ vào
rừng thông đêm ấy,


trong âm vang ngàn đời của biển tôi chợt nghe mỗi ý nghĩ nhỏ nhoi,

nếu không vì mệt nhoài với khuôn mặt những kẻ có trái tim giả chưa đủ tư liệu để khởi tố với công việc tưởng chừng bề bộn nhưng thật ra nếu chẳng còn những kẻ chuyên sống trên mồ hôi nước mắt kẻ khác chưa kịp phát hiện thì chiều ấy tôi đâu nghĩ đến sự nhẫn tâm của sóng,


ai nói ở đây thiếu phút lặng yên

dẫu khu rừng thông nơi tôi ngồi viết vẫn gần bên sóng,


chiều ấy nghe tiếng biển gào

tôi cứ muốn nhìn lại khuôn mặt em trong đêm tháng ba có tiếng sóng vỗ vào rừng thông,

 

sau một ngày mệt nhoài với những kẻ ngông cuồng của thế kỷ

tôi cứ cảm thấy như mình đang bước vào một thế giới chật chội,

 

tháng sáu tháng sáu

tôi chẳng thể nào quên những gương mặt nhẫn tâm ngày ấy,






Chín,


Nhưng Biến Cố Ấy Lại Mở Ra
Con Đường Mới Tinh Khôi,



cứ đành như thế nghe em
hãy tính tháng năm
và dấu kỹ vào ký ức,


nhà thông thái rao giảng kinh sách

còn đám tuổi trẻ thì ngồi nghe

ngồi viết ở rừng thông

tôi nhìn thấy nhà thông thái cúi xuống sách

cắn mấy từ

nghĩ ngợi

rồi bắt đầu phun ra bao nhiêu là lời sang trọng,

 

rồi sỏi đá lập tức mọc lên ở bên trên những mảnh đất cằn cỗi những lúa sắn và gió bắt đầu làm rung rinh những chồi những nụ bạt ngàn những chồi nụ bạt ngàn tiếng hát của dế kẻ canh giữ nghìn đời của đất bắt đầu ca ngợi kỳ công của con người và lũ ong đủ các quốc tịch lũ ong từ khắp các khu rừng lớn nhỏ trên mặt đất bắt đầu xô đẩy chen lấn nhau ở bên trên những hoa trái và niềm tích tụ của cảm hứng tạo tác bỗng hóa ra mưa tất cả là sẽ được ghi vào những trang vẻ vang nhất của lịch sử loài người những sỏi đá những cơm gạo tiếng hát của dế cuộc tranh hút mật của các loài ong và những cơn mưa bắt nguồn từ trí óc kỳ vĩ của con người hết thảy là những đoạn khúc mang hình thù thời đại có cánh sẽ cất lên vào những buổi sáng có những người trồng lúa đang khóc vì vui sướng,

ngồi viết ở rừng thông tôi nhìn thấy những linh hồn đang được tẩy rửa phun vào khoảng trống trước mặt những lời lẽ nhà thông thái vừa phun ra những lời lẽ giống hệt những lời lẽ các vị giáo chủ thuật lại cho tín đồ mình nghe sau khi được sự mặc khải của các đấng vô hình

và tôi lại thấy nhà thông thái cúi xuống sách

lần này thì thấy ông đã đưa vào mồm

nhưng đột nhiên nhả ra

trả mấy từ ấy trở lại chỗ cũ của sách

hơi nhầm

tôi nghe ông lẩm nhẩm,

 

những đoạn khúc có cánh bài ca của thời đại có cánh là sẽ được cất lên vào những buổi sáng có sương mù che phủ…

 

ngồi viết ở rừng thông tôi lại nghe đám linh hồn đang được tẩy rửa cất lên những lời lẽ bọn chúng còn nhớ được ở đâu đấy

tôi biết là bọn chúng đã lạc điệu

chỉ mỗi mình em là ngồi tủm tỉm cười

tôi biết là em biết ông ấy lúc bấy giờ nhả ra là để trả về chỗ cũ của sách chứ chẳng phải là lời rao giảng,

 

hay là nhà thông thái đã nhìn thấy dòng máu nguy hiểm em đang mang trong người khi nhìn thấy nụ cười tủm tỉm của em bởi ngay sau đó là em bị tống cổ khỏi ca đoàn rao giảng văn minh,






Mười,


Và Tôi Phải Hôn Lên
Sự Ngu Muội Của Em,



tôi vẫn muốn máu của tôi chảy trên từng trang viết
cho em
nhưng điều đáng nói là em đã nhìn thấy được
trần gian có bao nhiêu phần thống khổ
để máu tôi chảy thêm lửa cho thơ,


và đêm hôm ấy tôi đã đi múc nước biển cho em kỳ cọ sự ngu muội

kỳ cọ cái nụ cười tủm tỉm ngu muội lẽ ra không nên xảy ra giữa thời của trí tuệ lưu đày,

 

em nghe rát cả óc não

tôi kỳ cọ cho em

và em kêu nghe rát óc não,

 

đừng nghĩ tới muối là sẽ không còn thấy rát

tôi khuyên em theo kiểu hậu tương lai

và đưa ra cách diễn giải về nước biển theo kiểu tiền băng hà

có nghĩa chẳng theo một thứ lý lẽ nào của con vật có tư duy

và cuộc trò chuyện thâu đêm đã diễn ra giữa tôi và em,

 

tôi,

vào cái buổi ban đầu nghìn triệu năm lưu luyến ấy

hơi nóng ngút trời mây khói

kẻ ra đi là có vẻ như không trở lại

em ra đi là có vẻ như đi mãi

không về

em nghi ngút lên trời vào buổi vừa nóng vừa mặn

lên trời là để làm cuộc vòng vo thế sự

để làm nghĩa vụ của cuộc tồn sinh

cho nên là em phải quay về

buổi em quay về là buổi sau của buổi ban đầu

em quay về là để làm cuộc trường giang chảy suốt qua miền tăm tối hư vô

suốt cuộc trường giang không bờ bến em là con cá lội trên non

là con thuyền giữa núi

một hôm nào cả nhân gian bỗng nghe thấy tiếng em cười cất lên giữa cuộc hồng hoang,


em,

có nghĩa thứ nước biển sơ nguyên vừa nóng vừa mặn đã làm cuộc ra đi bát ngát giữa đất trời nguyên thủy

và nghìn triệu năm sau lại quay về gầy cuộc tồn sinh,


tôi nói sự sống là bắt đầu từ bể cả

cả tôi lẫn em cả con giun con dế là đều bắt đầu từ bể cả

tôi nói

và hôn lên sự ngu muội của em,






Mười Một,


Có Một Thời Như Thế,



khi em là ngọn lửa cho tôi nhận ra hơi thở cây lá
trong vườn cùng bước chân loài sâu tàn nhẫn
giữa đêm đen thật ít sao trời
em lại đến
lòng tôi cơn bão tố
thì có hề gì mỗi lần sai hẹn,

 

vào những tháng năm ấy việc mang trong mình dòng máu của dòng họ nào là còn quan trọng hơn cơm áo

cơm áo nuôi dưỡng thân xác

nhưng dòng máu của dòng họ đang mang trong mình vào những tháng năm ấy như điều kiện đầu tiên cho sự tồn tại

chẳng phải người ta tính theo máu của các họ người trong lịch sử tiến hóa của loài người

cũng chẳng phải theo máu của một bộ tộc hay một thị tộc

những lý lẽ được đưa ra lúc bấy giờ như những nghĩ ngợi kỳ dị nhất trong lịch sử văn minh loài người

nơi xứ sở của tôi và em vào những năm tháng ấy

dòng máu của một dòng họ được tính theo xu hướng của nghĩ ngợi

tính đến chỗ hướng tới trong nghĩ ngợi của con người

là có phù hợp hay không

hay có nguy hiểm hay không

đối với xứ sở

dòng máu của một dòng họ như một hệ thống tinh thần vô cùng quan trọng đối với sự an nguy của xứ sở

có nghĩa

có thể hay khó có thể tồn tại trong xứ sở,

 

tôi chẳng dám có ý kiến gì về việc em bị đuổi khỏi ca đoàn rao giảng văn minh

bởi đó là thuộc về lý lẽ của một thời

chỉ lặng lẽ làm chàng hiệp sĩ thời nay lặng lẽ cùng em thử làm công việc biến cái không thể trở thành có thể,






Mười Hai,


Những Ký Ức Mùa Xuân,



lúc thắp lên ngọn lửa cho em
tôi đâu nghĩ có ngày con tằm rút ruột
cho người ra đi,

 

mùa xuân năm ấy em về ăn tết ở quê tôi, đêm tháng giêng còn nguyên mùi hương rạ lúa trì, nửa khuya chúng tôi đứng bên nhau dưới vòm hoa giấy đầu hè, có tiếng con chim ấp muỗi nơi bờ duối và tiếng ếch nhái ngoài đồng mừng cơn mưa tháng giêng bất chợt, còn tôi và em thì chẳng nói được lời nào, có một thứ hương thơm tỏa ra từ đôi mắt và vầng ngực say đắm của em, tôi đặt môi tôi lên môi em, lặng lẽ, và sau đó chỉ còn nghe mỗi thứ lặng lẽ tỏa ra từ nơi thân thể lặng lẽ của em, những tháng năm sau đó cuộc đời vẫn dành cho chúng tôi bao nhiêu niềm cay đắng, có lúc tưởng chừng không còn sống nổi, có lúc chúng tôi vô cớ dày vò nhau, tưởng chừng xa nhau mãi mãi, những mùa xuân sau tôi lại trở về quê, đêm giao thừa, mỗi mình đứng lặng dưới vòm hoa giấy, phải, chỉ riêng tôi mới lắng nghe được thứ hương xuân của riêng mình, tiếng pháo, mùi bánh tét bánh chưng, hương cúc hương lan của nhà bên thoảng lại, với tôi, tất cả chỉ là những thứ chất độn của cuộc sống, tôi tin rằng bên trên những thứ đó còn có cái gì, làm sao tôi biết được cái gì đó ở mỗi con người trong xóm quê nhỏ bé của tôi, còn tôi, nếu em không còn trên đời này thì tôi cần gì những hương cúc hương lan, năm tháng vẫn lặng lẽ trôi đi, tôi biết con người vẫn sợ hãi tháng năm, những mùa xuân sau đó, chúng tôi cứ giật mình nhìn lại tháng năm, tôi thì mỗi ngày một già hơn, còn em, thì mỗi ngày mỗi bớt đi vẻ thanh xuân, nhưng có một điều giống như ánh mặt trời đối với sự sống trên mặt đất, những thèm muốn tốt đẹp cùng những ý nghĩ thông tuệ lập tức đến với chúng tôi mỗi lần nhớ ra rằng tôi và em vẫn còn bên nhau giữa muôn ngàn gian truân cay đắng, làm sao nói cho người khác hiểu được là tôi và em đã có riêng một thứ mùa xuân như thế,






Mười Ba,


Cuộc Chiến Không Cân Sức,



t tình yêu của em
tôi bước vào mọi ngõ ngách cuộc đời
như một đạo sĩ rao giảng lòng yêu thương,

 

trong cuộc hành trình đi tìm cái có thể em đã phải trải qua những giây phút đau buồn, tình yêu tôi dành cho em như lời tuyên ngôn được viết bằng hơi thở từ trái tim tôi nhằm xóa đi những sắc màu u ám lẽ ra chẳng nên xảy ra ở người con gái đang buổi yêu đời, em, cả một thời con gái em đã dành cho tôi, và tôi, chàng hiệp sĩ đương đại trong tay không nửa tấc gươm, chỉ có mỗi trái tim cháy bỏng thừa hưởng của tổ tiên con người ngày đêm lo nghĩ cách chiến thắng những kẻ ngông cuồng của thế kỷ, em, mấy mươi năm vẫn còn nguyên trong trí nhớ hình ảnh về một cuộc chiến không cân sức, mỗi lần em sắp quị ngã, tôi chỉ còn mỗi cách hôn lên mắt em môi em như để truyền sức cho nhau, những kẻ ngông cuồng của thế kỷ lại nhìn tôi và em với ánh mắt ngạo mạn, trước sau gì thì tình yêu của các người cũng sẽ bị hủy diệt, mỗi lần thấy tôi và em hôn nhau những kẻ ngông cuồng của thế kỷ lại gầm lên, còn tôi thì cứ chăm chú nhìn vào những câu chữ trong lời tuyên ngôn được viết bằng máu của trái tim mình, hết nhìn vào những câu chữ bằng máu tôi lại nhìn em, bọn họ đã đi khỏi chưa, mỗi lần nghe em hỏi câu ấy tôi nghe như máu đang sôi trong huyết quản, nhưng trong tay không nửa tấc gươm, nên lại đành nuốt tức giận để cùng em tiếp tục cuộc hành trình đi tìm cái có thể,




(còn tiếp)


Xem các bài đã xuất bản tại đây


Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss