Bạn đang ở: Trang chủ / Tài liệu / Báo cũ / Số 7 / Sang sông

Sang sông

 

Sang sông

 

Nguyễn Huy Thiệp

 

D. Đ. : Truyện ngắn kèm đây là sáng tác đầu tiên của Nguyễn Huy Thiệp xuất hiện trên báo Việt Nam kể từ khi nhà văn bị các cơ quan an ninh thẩm tra trong “vụ” Bernard Gesbert (tháng 5.1991) và tịch thu tất cả các bản thảo chưa xuất bản. Được biết là đến tháng 12.91 vừa qua – khi truyện “ Sang sông” kèm đây được sáng tác – bộ nội vụ vẫn chưa trả lại các bản thảo cho tác giả.

 

Bến đò.

Sang đò có một nhà sư, một nhà thơ, một nhà giáo, một tên ăn cướp, hai tên buôn đồ cổ, hai mẹ con, một cặp tình nhân và chị lái đò.

Chị lái đò bắc tấm ván cầu để hai tên buôn đồ cổ đẩy chiếc xe máy lên đò. Tên cao gầy bảo tên mặc áo ca-rô:

– Cẩn thận!

Đấy là tên này bảo bạn nó cẩn thận ôm cái bọc vải trên tay; trong ấy có cái bình cổ.

– Giúp với!

Tên cao gầy nói với người đứng sau. Người ấy là nhà thơ. Họ loay hoay đẩy chiếc xe máy lên tấm ván cầu. Nhà thơ vụng về níu chiếc xe máy lật nghiêng. Anh khuỷu đầu gối xuống nước. Đôi trai gái đang trên bộ bật cười. Cô gái nói với người yêu:

– Giúp họ một tay!

Chàng trai cởi áo khoác đưa cho cô gái. Anh đến chỗ xe đổ. Chiếc xe được nâng lên, đẩy vào khoang đò, nơi có hai mẹ con ngoài thành phố về thăm quê. Người mẹ ba mươi hai tuổi, xinh đẹp, đài các. Đứa con trai chín tuổi trông rất kháu khỉnh.

Chiếc xe máy quay ngang trong lòng đò chạm vào người thiếu phụ. Thiếu phụ cau mặt. Tên cao gầy nhanh nhẩu:

– Xin lỗi chị.

Tên cao gầy cúi xuống phủi vết bẩn ở đầu gối thiếu phụ. Thiếu phụ hất tay hắn, quay mặt đi. Đằng sau họ, nhà sư đang kể cho ông giáo nghe về đức Bồ Đề Lạt Ma:

– Khi ngài ngồi diện bích ở Tung Sơn, Huệ Khả đến chặt tay mình để xin pháp ấn, nói rằng: “Bạch thầy, tâm con không an”. Ngài bảo: “Ngươi đưa tâm của ngươi ra đi”. Huệ Khả đáp: “ Bạch thầy con tìm tâm mãi mà không thấy”. Ngài bảo: “Đó! Đó là ta đã an tâm cho ngươi rồi đó”. Thế là Huệ Khả giác ngộ...

Tên mặc áo ca-rô ôm bọc vải vào lòng ngồi cạnh nhà sư. Đây là chỗ an toàn nhất trong đò. Ông giáo không bằng lòng:

– Cái anh này! Sao chen vào đây?

Tên mặc áo ca-rô khép nép:

– Cụ xá lỗi! Con đang giữ trong tay báu vật. Vỡ cái bình này thì sạt nghiệp.

– Bình gì thế?

Tên mặc áo ca-rô hơi co người lại.

Cặp tình nhân xuống đò. Họ ngồi ở mũi đò, sau chỗ chị lái đò. Chàng trai đưa tay vớ lấy chiếc áo khoác trên đùi cô gái. Tay anh chạm vào làn da bụng âm ấm của cô. Anh để yên, không rút tay ra nữa. Cô gái đỏ mặt, lấy chiếc áo khoác trùm lên tay anh.

Nhà thơ ngồi chênh vênh ở bên mạn đò. Anh khoả tay xuống nước làm đò chao nghiêng. Tên cao gầy cau mặt vỗ vai nhà thơ:

– Ông anh đừng đùa! Chết ráo cả bây giờ.

Nhà thơ ngơ ngác:

– Nước trong quá! Nhìn thấy những con cá thần tiên dưới đáy.

Tên cao gầy bật cười:

– Thật chịu thầy! Tôi chỉ thấy có cá diếc thôi!

Chú bé chen vào, hùa với nhà thơ:

– Cá thần tiên đấy!

Tên cao gầy lia mắt vào lòng thiếu phụ:

– Con ơi, con hỏi mẹ con xem đấy là cá diếc hay cá thần tiên?

Thiếu phụ luống cuống, khép đùi lại, kéo tay chú bé.

Chị lái đò đẩy sào. Chiếc đò rời bến. Trời chiều mây xám. Một cánh chim bay về phía núi. Con đò xoay ngang.

– Đò!

Tiếng gọi gay gắt từ trên bờ đất vang lên. Tên cao gầy khoát tay:

– Kệ họ!

Chị lái đò lưỡng lự đẩy sào.

– Đò!

Tiếng gọi lần này gay gắt hơn. Con đò hướng mũi vào bờ.

Từ trên doi đất đi xuống là một người cao lớn, khoác túi, trông dáng phong trần. Nhảy một bước, anh ta đã ở trên đò. Nước sông bắn cả vào nhà sư. Nhà sư giật mình, thốt lên:

– A di đà Phật!

Ông giáo lẩm bẩm:

– Người với ngợm, trông như tướng cướp.

Kẻ ấy là tướng cướp thật. Hắn cười nhã nhặn như để xin lỗi mọi người rồi thản nhiên cầm lấy tay chèo. Hắn quấn chiếc túi vải lên đầu tay chèo rồi vừa kẹp tay chèo vào nách để châm thuốc lá vừa nháy mắt nói với chị lái đò:

– Trời chẳng nắng, trời chẳng mua. Thoắt cái mà đã xế trưa mất rồi!

Chị lái đò bâng quơ:

– Giông bão gì đâu mà quạ xuống núi?

Tên cướp vui vẻ:

– Có cỗ cưới người ta mời. Ông lão sáu mươi lấy cô mười bảy.

Mọi người trên đò lặng ngắt. Chẳng ai ưa lối trò chuyện này. Chỉ có cặp tình nhân không chú ý gì. Chàng trai luồn bốn ngón tay qua lần chun quần cô gái. Cô gái định làm một cử chỉ cưỡng lại nhưng sợ mọi người chú ý nên lại ngồi im.

Tiếng chèo khua rất khẽ.

Tên mặc áo ca-rô ngủ gà ngủ gật.

Ông giáo tiếp tục câu chuyện:

– Bạch thầy! Bản chất đời sống con người có sự ác. Con người chạy theo dục tình tiền bạc, danh vọng hão huyền.

Nhà sư đưa mắt nhìn vào lòng bàn tay.

– Bạch thầy! Đâu đâu con cũng thấy có súc vật *

Nhà thơ ngâm khe khẽ:

– Chỉ có ta, cô đơn giữa bầy...

Thiếu phụ bóc một quả cam đưa cho chú bé. Chú bé lắc đầu.

Tên cao gầy rút ra bao thuốc lá mời nhà thơ. Nhà thơ nhận ra một nốt ruồi ngay tinh mũi hắn. Anh lắc đầu:

– Cái nốt ruồi kinh quá!

Tên cao gầy trố mắt:

– Sao thế?

– Anh có thể thoắt cái giết người như bỡn.

Nhà thơ đưa tay cứa ngang cổ mình:

– Như thế này này...

Tên cao gầy bật cười:

– Sao biết?

Nhà thơ lắp bắp, anh không tin chắc điều mình nói nữa:

– Tôi là nhà tiên tri thấu thị.

Chú bé níu lấy tay anh:

– Thế còn cháu thế nào hả chú?

Nhà thơ chăm chú nhìn sâu vào mắt chú bé, nhận ra một nỗi buồn khắc khoải tê dại như thể của tổ tông truyền lại cho nó, lẫn ở đấy có những vằn đỏ nhỏ li ti. Anh ngần ngại hỏi:

– Cháu có dám mơ mộng không?

Chú bé gật đầu quả quyết:

– Có!

Nhà thơ mỉm cười:

– Vậy cháu bất hạnh!

Thiếu phụ thở dài.

Ông giáo lẩm bẩm:

– Đâu đâu cũng rặt những phường điêu trá.

Cô gái ngồi ở đầu mũi đò cựa quậy. Người yêu của cô luồn bốn ngón tay sâu thêm chút nữa vào trong quần lót của cô. Cử chỉ của anh không lọt qua mắt thiếu phụ. Bằng kinh nghiệm riêng đàn bà, thiếu phụ biết cặp tình nhân đang giở trò khỉ.

Ông giáo ngâm ngợi:

“Gót danh lợi bùn pha sắc xám
Mặt phong trần nắng rám mùi dâu
Nghĩ thân phù thế mà đau
Bọt trong bể khổ bèo đầu bến mê
Mùi tục lụy lưỡi lê tân khổ
Đường thế đồ gót rỗ kỳ khu
Sóng cồn cửa bể nhấp nhô
Chiếc thuyền bào ảnh lô xô mặt ghềnh...”

Nhà thơ reo khẽ:

– Hay quá! Thơ của ai thế cụ?

Ông giáo trả lời:

– Đấy là Nguyễn Gia Thiều.

Nhà thơ thở dài:

– Tiếc thật...

Cô gái ngồi đầu mũi đò bật lên tiếng rên khe khẽ.

Thiếu phụ nhìn sâu vào mắt cô gái rủa thầm:

– Đồ đĩ!

Cô gái nhận ra lời rủa bèn quay mặt đi nhưng vẫn bị ánh mắt thiếu phụ dõi theo. Không chịu nổi, cô gái trâng tráo nhìn thẳng vào mắt thiếu phụ thừa nhận:

–Ừ thì đĩ!

Chú bé bật cười vì nhìn thấy rớt dãi ở bên mép của tên buôn đồ cổ mặc áo ca- rô. Mắt hắn díu lại, đầu cứ thúc lia lịa vào mặt nhà sư.

Chiếc bọc vải trên tay của tên mặc áo ca-rô tì hẳn lên đùi ông giáo. Ông giáo bực mình, giằng lấy chiếc bọc vải làm sợi dây buột ra để lộ chiếc bình. Tên mặc áo ca-rô tỉnh ngủ, giật mình:

– Cháu xin lỗi cụ!

Ông giáo nâng chiếc bình lên tay ngắm nghía thán phục:

– Chiếc bình đẹp quá!

Ông giáo quay sang bên cạnh:

– Bạch thầy! Chiếc bình này thời nào?

Nhà sư ngước lên, trong ánh nhìn loé một tia sáng thậm chí giống hệt dục vọng:

– Bình gốm thời Bắc thuộc, đời Lý Bí hay Khúc Thừa Dụ.

Ngần ngừ giây lát, nhà sư đưa bàn tay sờ lên miệng bình:

– Chùa Tương có cái bình thế này, bán đi đủ tiền xây lại tam quan.

– Một “cây” đấy!

Tên cao gầy hãnh diện đỡ lấy chiếc bình trên tay ông giáo. Tên cướp dừng chèo, không điều gì trong đò lọt qua mắt hắn. Cô gái ngồi gần cuối đò xoay người, tránh một cử chỉ quá trớn bất cần của người yêu cô.

Chàng trai bực mình rút tay khỏi lòng cô gái. Ngay lúc ấy, một ý nghĩ hiện lên khiến anh tự dưng cáu bẳn. Anh ngồi nhích xa cô gái:

– Đàn bà... quỷ sứ...Tất cả đều chẳng ra gì... Bẩn thỉu...

Cô gái duỗi thẳng chân. Vẻ thất vọng của cô làm cho thiếu phụ chú ý. Thiếu phụ cười nụ, không giấu được vẻ hả hê trong mắt.

Nhà thơ xem xét chiếc bình, thán phục:

– Hai nghìn năm lịch sử... Kinh thật! Ngày xưa có cô công chúa đựng nước gội đầu ở bình này đấy!

Tên cao gầy mỉm cười:

– Tôi tưởng bình đựng rượu?

Nhà thơ gật đầu:

– Đúng rồi! Thế kỷ XIII, khi quân Nguyên Mông sang, có tráng sĩ đã dùng bình này đựng rượu... Thế kỷ XV người ta chôn nó xuống đất.

– Thật chịu thầy! – Tên cao gầy thú vị – Chiếc bình này chắc nhiều sự tích phải không?

Nhà thơ gật đầu quả quyết:

– Tất nhiên rồi – Anh nheo mắt lại – Có năm mươi sự tích.

Ông giáo đánh rơi chiếc cặp trên tay. Tên mặc áo ca-rô nhặt hộ tờ giấy, thấy ở đấy có chữ ghi chép. Hắn liếc mắt đọc:

– “Nhân loại có bổn phận làm việc không ngừng để sáng tạo những người cao thượng. Đó là nhiệm vụ của con người, và chẳng có việc gì khác nữa” (Nietzsche). “Tôi thường nói với nghệ sĩ – và tôi còn nói mãi – rằng cùng đích những xung đột trong vũ trụ và loài người chính là nghệ thuật trình diễn kịch, bởi vì những xung đột đó không có một công dụng nào nữa” (Goethe).

Tên mặc áo ca-rô đưa trả ông giáo tờ giấy. Hắn lễ độ:

– Chữ cụ tươi quá!

Ông giáo cầm tờ giấy, chua chát nói:

– Chữ à? Văn tốt chữ tươi thì nghĩa lý gì?

Chú bé dựa hẳn vào lòng nhà thơ. Chú bé đút tay vào trong miệng bình. Thiếu phụ hốt hoảng:

– Này con! Khéo không rút tay được ra thì khốn!

Có lẽ lời nhắc nhủ của thiếu phụ chính là lời rủa của tạo hoá.

Tên cao gầy giật mình. Hắn bảo chú bé:

– Rút tay ra!

Chú bé loay hoay. Hình như miệng của chiếc bình bé lại. Chú bé mếu máo:

– Mẹ cứu con!

Mọi người trong đò rối rít cả lên. Chú bé không sao rút tay ra được miệng bình. Thiếu phụ sợ hãi:

– Làm sao bây giờ?

Tên mặc áo ca-rô ngồi xuống đỡ lấy chiếc bình, hắn vừa xoay chiếc bình vừa cằn nhằn:

– Đồ quỷ! Nghịch hết chỗ nói!

Chú bé oà khóc. Tên cao gầy bắt đầu nổi giận. Tên cướp không chèo nữa. Hắn đến gần xem xét. Hắn khuyên chú bé:

– Kéo mạnh tay ra!

Tên cao gầy nhăn mặt, giọng khàn lại:

– Cẩn thận không vỡ chiếc bình!

Chỉ còn một thôi chèo nữa là đò cặp bến. Dòng sông lặng ngắt như tờ. Đã thấy khói lam chiều ở phía làng xa. Cặp tình nhân cũng rời chỗ ngồi đến gần chú bé. Người ta làm đủ cách để gỡ chiếc bình ra. Chú bé nước mắt lưng tròng.

Nhà thơ đùa cợt, rõ ràng chẳng hợp tình cảnh chút nào.

– Chỉ còn cách chặt tay chú bé để cứu chiếc bình, sau đó lại đập vỡ bình cứu tay chú bé.

Thiếu phụ khóc lóc, rên rỉ:

– Trời ơi... Khổ quá!

Tên cao gầy đỡ lấy chiếc bình. Hắn kéo mạnh. Đây là cố gắng cuối cùng. Cổ tay chú bé đỏ hỏn, xước cả da.

– Chịu!

Tên cao gầy khẳng định. Hắn đứng dậy, thò tay vào trong ngực áo. Tên mặc áo ca-rô hiểu ý bạn hắn.

Chiếc đò cặp bến. Ở trên bờ không một bóng người. Gió lạnh thổi.

Tên cao gầy và tên mặc áo ca-rô lăm lăm hai mũi dao nhọn.

Tên cao gầy nói với thiếu phụ, dứt khoát lạnh lùng:

– Chiếc bình này một “cây”. Bà chị tính sao thì tính!

Thiếu phụ sợ hãi, ôm chặt chú bé:

– Trời ơi... Tôi không mang tiền...

Sực nhớ ra, thiếu phụ vội vã tháo ở ngón tay chiếc nhẫn.

Tên cao gầy hất đầu cho tên mặc áo ca-rô. Tên này cầm ngay chiếc nhẫn đút vào túi áo.

Tên cao gầy dí dao vào cổ chú bé. Một giọt máu ứ ra nơi đầu mũi dao. Giọt máu chảy từ từ trên vệt lang ben trắng bạch.

– Sao làm thế?

Ông giáo lập cập đánh rơi cả kính. Mũi dao ấn sâu hơn nữa. Một tia máu nhỏ phun vào bàn tay ông giáo.

Cô gái đứng bên chàng trai ôm mặt rú lên, ngã cạnh thành đò. Chàng trai đẩy nhà thơ ra, anh tháo chiếc nhẫn ở tay chìa ra cho tên mặc áo ca-rô. Anh nói, giọng như ra lệnh:

– Các người bỏ thằng bé ra!

Thiếu phụ thôi khóc. Chị hơi ngạc nhiên trước cử chỉ của chàng trai trẻ.

Tên cao gầy đảo mắt. Lưỡi dao lút dần vào cổ chú bé. Tên mặc áo ca-rô cầm lấy chiếc nhẫn trên tay chàng trai.

Tên cướp sấn vào, hắn giẫm vào chân chú bé. Chú bé rú lên. Tên cướp nghiêng người, xô cả vào người ông giáo. Chiếc túi vải khoác trên vai hắn rơi xuống, đổ ra lủng củng các thứ đồ nghề rõ ràng chẳng phải lương thiện chút nào: chiếc côn nhị khúc, chùm chìa khoá đến năm chục chiếc khác nhau, lưỡi lê, chiếc còng số 8, cuốn lịch xem ngày tốt xấu ố vàng rách nát...

Tên cướp nhét vội đồ nghề cho vào túi vải. Hắn cầm chiếc côn trên tay đập đập. Hắn nói:

– Việc đã lỡ rồi coi như vận xấu, đi buôn lỗ vốn!

Tên cao gầy trừng mắt lên nhìn. Tên cướp nửa đùa nửa thật:

– Thôi đi! Trẻ con là tương lai đấy! Làm gì cũng phải nhân đức hàng đầu.

Tên cao gầy lưỡng lự, để lỏng mũi dao. Ngay lúc ấy, chiếc côn trên tay tên cướp bổ mạnh vào miệng chiếc bình.

Chiếc bình gốm vỡ.

Nhà thơ thở phào. Anh tán thưởng:

– Có thế chứ!

Chú bé quỵ vào lòng mẹ. Hai mẹ con ôm nhau khóc.

Tên cao gầy và tên mặc áo ca-rô sững sờ, chúng quay sang phía tên cướp, lăm lăm lưỡi dao.

Tên cướp lùi đần rồi nhảy lên bờ. Hắn xoay chiếc côn nhị khúc trên tay.

– Vô ích – Hắn thản nhiên nói.

Mà vô ích thật. Rõ ràng là thế.

Chàng thanh niên đỡ cô gái dậy. Cô gái mỉm cười. Cô biết, cô sẽ yêu anh mãi mãi.

Nhà thơ lẩm bẩm:

– Tình yêu làm cho con người cao thượng.

Hai tên buôn đồ cổ cất dao rồi đẩy xe máy lên bờ. Chúng làu bàu chửi rủa đến khi ngồi lên xe máy.

Ông giáo bàng hoàng. Sự việc xảy ra khiến ông kinh ngạc:

– Trời! Anh ấy dám đập vỡ bình!

Chị lái đò giấu nụ cười thầm. Chị biết, vô phúc cho ai một mình gặp hắn trong đêm .

Nhà thơ nhặt mấy mảnh gốm đưa cho thiếu phụ. Anh giải thích:

– Để làm kỷ niệm.

Anh cúi xuống đỡ người chú bé. Mọi người lần lượt lên bờ.

Bóng chiều tan dần. Trên đò còn lại nhà sư vẫn ngồi bất động. Chị lái đò dè dặt:

– Bạch thầy! Mời thầy lên bờ.

Nhà sư lắc đầu:

– Thôi, cho tôi quay về.

Ngần ngừ giây lát, ông lưỡng lự nói:

– Tôi sẽ đi sau.

Chị lái đò tần ngần nhìn những vì sao cuối trời:

– Bạch thầy, về bên kia sông con không đi nữa.

Nhà sư vui vẻ cười khẽ:

– Không sao! Muốn đi là được. Ngày xưa đức Bồ Đề Lạt Ma còn sang sông trên một cọng cỏ cơ mà...

Chiếc đò quay về bến cũ. Bóng chị lái lò và nhà sư nổi bật ở trên dòng sông phẳng lặng. Trăng lên. Tiếng chuông ngân nga êm đềm. Nhà sư thầm thì đọc câu thần chú:

Gate gate! Para gate! Para para sam gate!


Nguyễn Huy Thiệp

Hà Nội 19.12.1991
(Văn Nghệ, 22.02.92)

* Trên bản in của báo Văn Nghệ, hình như thiếu một câu


Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss