Bạn đang ở: Trang chủ / Tài liệu / Báo cũ / Số 143 / 100 năm Neruda

100 năm Neruda

Thơ Neruda, bản dịch Hàn Thuỷ

  

Kỷ niệm 100 năm sinh nhật Neruda

 
Thơ Neruda, bản dịch Hàn Thuỷ

(H.T. cảm ơn K. và M. đã giúp
cho hai bản dịch này đẹp hơn)

 

XX


Puedo escribir los versos más tristes esta noche.

Escribir, por ejemplo: "La noche está estrellada,
y tiritan, azules, los astros, a lo lejos".

El viento de la noche gira en el cielo y canta.

Puedo escribir los versos más tristes esta noche.
Yo la quise, y a veces ella también me quiso.

En las noches como ésta la tuve entre mis brazos.
La besé tantas veces bajo el cielo infinito.

Ella me quiso, a veces yo también la quería.
Cómo no haber amado sus grandes ojos fijos.

Puedo escribir los versos más tristes esta noche.
Pensar que no la tengo. Sentir que la he perdido.

Oir la noche inmensa, más inmensa sin ella.
Y el verso cae al alma como al pasto el rocío.

Qué importa que mi amor no pudiera guardarla.
La noche está estrellada y ella no está conmigo.

Eso es todo. A lo lejos alguien canta. A lo lejos.
Mi alma no se contenta con haberla perdido.

Como para acercarla mi mirada la busca.
Mi corazón la busca, y ella no está conmigo.

La misma noche que hace blanquear los mismos árboles.
Nosotros, los de entonces, ya no somos los mismos.

Ya no la quiero, es cierto, pero cuánto la quise.
Mi voz buscaba el viento para tocar su oído.

De otro. Será de otro. Como antes de mis besos.
Su voz, su cuerpo claro. Sus ojos infinitos.

Ya no la quiero, es cierto, pero tal vez la quiero.
Es tan corto el amor, y es tan largo el olvido.

Porque en noches como ésta la tuve entre mis brazos,
mi alma no se contenta con haberla perdido.

Aunque éste sea el último dolor que ella me causa,
y éstos sean los últimos versos que yo le escribo.

 
Pablo Neruda

(Veinte poemas de amor
y una canción desesperada)

 
Những dòng buồn nhất


Đêm nay tôi viết những dòng thơ buồn nhất.

Như : " đêm đầy sao,
những vì sao xanh, nơi xa xôi, run rẩy ."

Gió đêm cuộn giữa trời ngân dài.

Đêm nay tôi viết những dòng thơ buồn nhất.
Tôi yêu nàng, đôi khi nàng cũng yêu tôi.

Những đêm như đêm nay đã ôm nàng trong vòng tay.
Hôn nàng biết bao lần dưới bầu trời vô tận.

Nàng yêu tôi, đôi khi tôi cũng yêu nàng.
Làm sao không yêu đôi mắt mở to kia yên lặng.

Đêm nay tôi viết những dòng thơ buồn nhất.
Nghĩ không còn có nàng. Cảm thấy mình đã mất.

Nghe đêm mênh mông, vắng nàng đêm vô cùng.
Thơ buông trong hồn như sương rơi trên cỏ.

Có hề chi, tình yêu tôi biết đâu cầm giữ
Đêm ngát sao và nàng không còn với tôi.

Thế thôi. Vọng về tiếng hát xa. Vọng xa.
Mất nàng linh hồn tôi phiền muộn.

Đôi mắt soi tìm như muốn mang nàng gần lại.
Trái tim gọi tìm, nàng không còn với tôi.

Đêm vẫn đêm trắng xoá những hàng cây cũ.
Chúng ta không là chúng ta ngày xưa nữa.

Tôi không còn yêu nàng, đúng thế, nhưng đã từng yêu thiết tha.
Tiếng nói tôi từng gọi gió rủ đến bên nàng.

Về ai đó. Nàng sẽ về ai đó. Như đã từng, trước những nụ tôi hôn.
Với giọng nói, với thân ngà. Với đôi mắt miên man.

Tôi không còn yêu nàng, đúng thế, tuy hình như tôi yêu.
Tình yêu quá ngắn, nỗi quên thật dài.

Vì có những đêm như đêm nay đã ôm nàng trong vòng tay,
mất nàng linh hồn tôi phiền muộn.

Tuy nỗi đau này là nàng cho lần cuối
Và dù bài thơ này lần cuối viết cho ai.

 
 
 

La Poesía

 

Y fue a esa edad... Llegó la poesía
a buscarme. No sé, no sé de dónde
salió, de invierno o río.
No sé cómo ni cuándo,
no, no eran voces, no eran
palabras, ni silencio,
pero desde una calle me llamaba,
desde las ramas de la noche,
de pronto entre los otros,
entre fuegos violentos
o regresando solo,
allí estaba sin rostro
y me tocaba.

Yo no sabía qué decir, mi boca
no sabía
nombrar,
mis ojos eran ciegos,
y algo golpeaba en mi alma,
fiebre o alas perdidas,
y me fui haciendo solo,
descifrando
aquella quemadura,
y escribí la primera línea vaga,
vaga, sin cuerpo, pura
tontería,
pura sabiduría
del que no sabe nada,
y vi de pronto
el cielo
desgranado
y abierto,
planetas,
plantaciones palpitantes,
la sombra perforada,
acribillada
por flechas, fuego y flores,
la noche arrolladora, el universo.

Y yo, mínimo ser,
ebrio del gran vacío
constelado,
a semejanza, a imagen
del misterio,
me sentí parte pura
del abismo,
rodé con las estrellas,
mi corazón se desató en el viento.

 
Pablo Neruda

La Poesía, Memorial
de Isla Negra - 1964

Thơ   

   

Và ở tuổi ấy... Thơ đến
tìm tôi. Không biết, không biết từ đâu
thơ chợt tới, từ mùa đông hay dòng sông.
Tôi không biết vì sao và khi nào,
không, chẳng phải tiếng nói, chẳng là
ngôn từ, cũng không niềm im lặng,
nhưng từ con phố thơ đã gọi tôi,
từ những nhánh đêm,
bất chợt giữa bao điều khác,
giữa lửa cháy mãnh liệt
hay lúc cô độc quay về,
thơ ở đó không khuôn mặt
chạm vào tôi.

Tôi không biết nói chi, miệng
không biết
gọi tên,
mắt mù loà,
và có điều gì va đập trong hồn,
cơn sốt hay những cánh chim lạc lõng,
tôi tìm tôi trong cô đơn,
giải mã
sự cháy bỏng ấy,
và viết nên giòng mơ hồ đầu tiên,
mơ hồ, không thể chất, thuần khiết
ngu ngơ,
minh giác thuần khiết
của người tinh khôi chất phác
bỗng nhiên thấy
bầu trời
lốm đốm loang đầy
khai mở,
những hành tinh,
những rừng cây phập phồng,
những tên, lửa và hoa
xuyên thủng bóng tối
đầy thương tích,
đêm cuộn lốc cuốn đi, vũ trụ.

Và tôi, sinh thể bụi nhỏ nhoi,
say khoảng không bao la
đầy sao trời,
tựa như, hình ảnh
của bí ẩn,
tôi thấy nguyên mình một phần
vực thẳm,
tôi cuồng lăn với những vì sao,
trái tim mở tung cùng gió lộng.


 

Các thao tác trên Tài liệu

được sắp xếp dưới:
Các số đặc biệt
Văn hóa - Nghệ thuật


Sách, văn hóa phẩm


Tranh ảnh

Ủng hộ chúng tôi - Support Us
Kênh RSS
Giới thiệu Diễn Đàn Forum  

Để bạn đọc tiện theo dõi các tin mới, Diễn Đàn Forum cung cấp danh mục tin RSS :

www.diendan.org/DDF-cac-bai-moi/rss