Bạn đang ở: Trang chủ / Dịch thuật / Ngọn đồi ta đi lên

Ngọn đồi ta đi lên

- Amanda Gorman & Hàn Thuỷ dịch — published 29/01/2021 15:15, cập nhật lần cuối 30/01/2021 14:52

  The Hill We Climb − Amanda Gorman


   Ngọn đồi ta đi lên − bản dịch Hàn Thuỷ



Khi ngày đến chúng ta tự hỏi,

tìm đâu ánh sáng trong tăm tối mãi không thôi?

Mất mát phải kéo theo,

qua biển dài phải lội

Trong bụng thú hiên ngang chống chọi

Ta đã học được rằng yên tĩnh không cứ là yên bình

Và ý niệm cùng chuẩn mực cho một điều đơn giản là có đó

Không luôn luôn là Đạo-lý1

Và tuy vậy bình minh vẫn bên ta

trước khi chúng ta nhận thấy thế

Bằng một cách nào đó ta thực hiện

Bằng một cách nào đó ta trải nghiệm

Một đất nước không tan vỡ

tuy đơn giản là, hoàn chỉnh thì chưa

Chúng ta những kẻ kế thừa một đất nước ở một thời điểm

Mà một cô gái Da Đen

đến từ dòng người nô lệ, được người mẹ độc thân nuôi lớn

lại có thể mơ đến ngày làm tổng thống

chỉ để thấy mình đọc thơ cho ông ấy nghe

Và vậy đó chúng ta còn lâu mới phong nhã và đã xa cái ban sơ, nhưng chúng ta cũng không nỗ lực hình thành một khối liên hiệp hoàn hảo

Chúng ta đang nỗ lực rèn đúc một khối liên hiệp có mục đích

Để kiến tạo một đất nước dấn thân cho mọi nền văn hoá, màu da, tính cách và phận người

Và vậy đó chúng ta không ngước mắt nhìn vào những gì chen giữa chúng ta, mà nhìn những gì ta đang đối diện

Chúng ta đóng lại những chia rẽ vì chúng ta biết, để đặt tương lai trên hết,

chúng ta cần gạt qua một bên sự khác biệt

Chúng ta hạ kiếm đao

để có thể mở rộng vòng tay tới bên nhau

Chúng ta không nhằm tổn hại ai và nhằm sự hài hoà cho mọi người

Hãy để cả địa cầu cùng cất tiếng nói sự thực này, và chỉ cần thế thôi:

Rằng ngay khi đau buồn, chúng ta vẫn lớn lên

Rằng ngay khi tổn thương, chúng ta vẫn hy vọng

Rằng ngay khi mệt mỏi, chúng ta vẫn kiên trì

Rằng chúng ta sẽ luôn luôn gắn bó, và chiến thắng

Không bởi vì chúng ta không bao giờ thất bại nữa

Nhưng bởi vì chúng ta sẽ không bao giờ gieo mầm chia rẽ

Kinh thánh dạy chúng ta biết hình dung

mọi người ngồi gốc nho hay gốc sung của riêng mình

Và sẽ không ai làm họ sợ hãi2

Nếu chúng ta phải sống cùng với thời đương đại

Thì chiến thắng không nằm trong lưỡi gươm

Mà trong những cây cầu chúng ta đã xây dựng

Đó là trảng cỏ hứa hẹn

Trên ngọn đồi chúng ta đi lên

Nếu chúng ta dũng cảm

Như thế bởi vì là người Mỹ chúng ta thừa hưởng nhiều hơn chỉ một niềm kiêu hãnh,

như thế là chúng ta bước vào quá khứ

và làm sao chúng ta đền bù cho nó

Ta đã thấy một sức mạnh có thể đập vỡ quốc gia này, thay vì cùng chia sẻ

Nó có thể triệt tiêu đất nước ta trong nghĩa ngăn trở nền dân chủ

Và động lực đó đã rất gần thành công

Nhưng dù có thể bị ngăn trở theo chu kỳ, nền dân chủ không bao giờ thất bại vĩnh viễn

Vào chân lý này

vào niềm tin này, chúng ta kỳ vọng

Bởi vì trong khi chúng ta chú mục vào tương lai

thì lịch sử đang nhìn chúng ta

Đây là thời đại của sự cứu chuộc công bằng

Chúng ta sợ hãi thấy đòi hỏi này xuất hiện

Chúng ta không cảm thấy đã sẵn sàng thừa kế

những giờ kinh hoàng như thế

nhưng đó cũng là khi ta tìm thấy sức mạnh

để viết lên một trang sử mới

Để tặng cho ta hy vọng và tiếng cười

Cho nên nếu đã có lần ta tự hỏi

làm sao và có thể nào ta đã vượt qua thảm hoạ ?

Thì hiện nay ta khẳng định

Làm sao mà thảm hoạ có thể thắng chúng ta?

Chúng ta sẽ không trở lại tình thế đã xảy ra

mà đi tới những gì sẽ là

Một đất nước bầm tím nhưng vẹn toàn

rộng lượng nhưng táo bạo,

dũng mãnh và tự do

Chúng ta không thể bị quay ngược

hay vì bị đe doạ mà bỏ cuộc

Bởi ta biết, sự ù lì và thụ động

sẽ nằm trong di sản cho thế hệ sau

Lầm lỗi của ta chuyển thành gánh nặng trên vai họ.

Nhưng một điều là chắc chắn:

Nếu chúng ta kết hợp nhân từ và sức mạnh

và sức mạnh cùng lẽ phải,

thì yêu thương sẽ trở thành gia tài của chúng ta

và thay đổi quyền lợi bẩm sinh cho con cháu

Như vậy thì, ta hãy để lại một đất nước

tươi đẹp hơn như khi chúng ta nhận được

Từng hơi thở trong bầu ngực màu đồng cổ của tôi,

chúng ta sẽ nâng cao thế giới tổn thương này lên thành một miền kỳ diệu

Chúng ta sẽ cao lên từ nhưng ngọn đồi trải ánh vàng miền tây

Chúng ta sẽ cao lên từ miền đông-bắc gió lộng

nơi tổ tiên ta đã khơi đầu cuộc cách mạng

Chúng ta sẽ cao lên từ những thành phố ven hồ trong các bang trung-tây

Chúng ta sẽ cao lên từ miền nam rực nắng

Chúng ta sẽ tái thiết, hoà giải và khôi phục

và từng xó xỉnh quen thuộc của đất nước và từng góc khuất ta gọi tên tổ quốc,

dân tộc chúng ta đa dạng và đẹp đẽ sẽ vươn lên, trải va đập và đẹp đẽ

Khi ngày đến chúng ta bước ra ngoài bóng tối, rực rỡ và không sợ hãi

Bình minh tinh khôi bừng nở khi ta mở vòng tay

Bởi vì ánh sáng luôn luôn có

chỉ cần chúng ta đủ can đảm nhìn thấy

Chỉ cần chúng ta đủ can đảm là nó

Amanda Gorman

Bản dịch Hàn Thuỷ


Chú thích


Bạn đọc có thể bấm vào dòng cuối cùng đế xem bản đối chiếu nguyên tác (từ bản ghi âm Anh ngữ) và bản dịch.

1 Câu này dẫn về từ nguyên : trong ngôn ngữ Hy Lạp thì cái đúng (juste, dikaion) là quan niệm xã hội của Diké tức là cái Đạo-lý tự nhiên của con người. Nhưng "just" ở câu trên đã mang ý nghĩa quen thuộc "đơn giản là". Liên hệ giữa hai câu được nhấn mạnh ở từ just-ice (theo bản ghi âm).

2 Hai câu này trích nguyên văn trong kinh thánh (Micah/Michée 4-4) ngụ ý nếu những khuynh hướng tôn giáo khác nhau cùng chung sống hoà bình thì sẽ không ai làm tổn hại họ được.


Attachments

Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Ủng hộ chúng tôi - Support Us