Bạn đang ở: Trang chủ / Sáng tác / Giới thiệu THƠ ĐAN TÂM

Giới thiệu THƠ ĐAN TÂM

- Đan Tâm — published 08/05/2013 22:55, cập nhật lần cuối 12/04/2016 22:20


Giới thiệu THƠ ĐAN TÂM


bia-tho


Và tuần sau tết Giáp Tỵ, Đan Tâm tình cờ tìm lại được hơn ba mươi bài thơ viết vào cuối năm 1982 nhưng chưa đưa đăng ở đâu cả. Để không bỏ rơi chúng như những đứa con bị hắt hủi, anh đã quyết định tập hợp toàn bộ các bài thơ của mình trong một cuốn gồm hai tập Dấu chân khôngNhật ký trong tình.

Sáng tác hay dịch, những bài thơ trong Dấu chân không đều đã đăng trong báo Gió Nội (Paris) vào khoảng nửa sau thập niên 1960. Theo tác giả, « chúng là dấu vết mờ nhạt của một quãng đời ‘đầy tiếng ồn và cuồng nộ’. Và cũng đầy xúc động, đam mê, ước mơ, băn khoăn, có lẽ chẳng bao giờ tìm lại được ». Tập thơ này đã được Chân mây cuối trời (Paris) xuất bản năm 1984. Trong lần tái bản này, tác giả có thêm ba bài thơ bỏ sót và có sửa vài câu chữ còn quá vụng về.

Còn Nhật ký trong tình là chứng tích của lần Đan Tâm cùng một người bạn chí thân (là hoạ sĩ kiêm nhà thơ NH) lạc vào Thiên thai ngay giữa Sài Gòn và gặp một “nàng tiên tóc ngắn » ! Thế là chỉ trong vòng bảy tuần (từ 10.10 đến 2.12.1982), tác giả đã làm được cả thảy năm mươi bài thơ mà hầu hết đều là « thơ tình » ! Ngoài gần hai mươi bài bài đã đăng trong Tập san Khoa học Xã hộiĐoàn Kết (Paris), tập thơ còn có thêm hơn ba chục bài bỏ quên vừa nói trên đây.

Nhân dịp cuốn thơ vừa NXB Lao Động in xong vào cuối tháng 4.2013, Diễn Đàn xin giới thiệu một số bài.

Nếu thích, bạn đọc có thể xem cả tập thơ bằng cách bấm vào để hạ tải tài liệu Tho DAN TAM.NT.pdf đính kèm cuối trang này, và đã được tác giả sửa tất cả những lỗi tìm thấy trong bản do NXB Lao Động in."

Diễn Đàn




DẤU CHÂN KHÔNG



Buổi sáng Đường thi


Tỉnh giấc nghe suối chảy
Nhìn ra tuyết khắp nơi
Nắng pha hồng đỉnh núi
Đường quanh co không người

Tuyết bay đầy lũng vắng
Quạ kêu buồn trên non
Trời xanh đùn mây trắng
Nhớ quê hương bồn chồn


Untermunstertal 28.12.1965



Dấu vết


con chuồn chuồn thơ ấu
bay mất
trong cơn mơ đêm qua
để lại giọt nước mắt
đọng khô trên má


Paris thu 1966



Nước mắt


em bé mồ côi
bắt bướm
dọc theo hàng rào kẽm gai
nức nở khóc

bươm bướm bay hoài bên kia



Hy vọng


trong những vũng bom đào
đàn cá lội tung tăng

trên hàng tre bom đốt
bầy chim hót rộn ràng

trên những đống gạch vụn
nở những khóm hoa vàng

và hy vọng đang mọc
bên dưới những hầm sâu
trong tiếng trẻ em đọc


Paris 7.1969



Đơn sơ


người nông dân
chết đắm
giữa bầu trời
xanh thẳm

sống dậy

con chuồn chuồn kim
thấp thoáng bay


Les Brousses 8.1969



Vài ước vọng


cho ngày mai quê hương
tự do, độc lập, thanh bình

cho ruộng vườn
không thuốc khai quang
hoa nở rộ
                      và trái cây chín ngọt

cho những ngọn cau
                     đuổi nhau
                     lên mây cao vút

cho làng ta ngập lụt
                    giọng em hò
những chàng trai tơ chống cuốc đứng nghe
hồn ngẩn ngơ như bỏ bay mô mất
chú, bác, cô, dì nháy nhau cười ngất
(biểu làm sao không đỏ mặt ngượng ngùng)
cho đêm thanh không vỡ vì tiếng súng
bầy trẻ thơ say giấc ngủ bình yên

và cho anh lại được có quyền
để chuồn chuồn bay
                    và châu chấu nhảy lung tung
trong những vần thơ
                    cà gật vô cùng

cho những chiều chăn trâu trên đồi vắng
được cùng em
                    thờ thẫn đứng chăn mây


Paris 1972




NHẬT KÝ TRONG TÌNH



Sóng


Anh nằm đây
giữa biển và trời
có gió từ khơi
miên man ve vuốt.

Núi Sơn Chà xây thành phương bắc,
nơi anh vẫn mơ được một lần đi săn nai
ôi những con nai của huyền thoại
có đôi mắt to và thơ ngây
như các thiếu nữ trong tranh Chagall.

Và xa xa về phương nam,
nơi anh thường nhớ về…,
năm ngọn Ngũ Hành hiện mơ hồ trong khói nước.

Phải chi anh học được phép cân đẩu vân như Tôn Ngộ Không
để nhảy tót về Sài Gòn
bay là là trên các tàn me
qua khe lá
ngó em sáng nay đạp xe mini trong đường phố đông người
dù sau đó có bị Phật Như Lai
phạt giam dưới núi Ngũ Hành năm trăm năm.

Anh nằm nghiêng nhìn muôn nghìn con sóng
đuổi nhau ầm ầm
chạy đến vây quanh.

Ôi sóng biển xanh
đâu bằng sóng lòng anh !


Mỹ Khê 15.10.1982 (Đoàn Kết 3.1989)



Chiều mưa nhớ Kiều



mưa rả rích
mái nhà nhỏ xuống thềm
những giọt buồn
tí ta
tí tách

cây dừa trước sân
sau cơn bão đêm qua
rũ rượi lá
đong đưa trong những cơn gió sót
dáng mệt mà tươi

như nàng Kiều
sau đêm đầu tiên
cùng Từ ân ái


Đà Nẵng 17.10.1982 (Đoàn Kết 6-7.1989)


Hiện thực


Từ hôm quen em
anh đâm ra làm thơ hiện thực
có hoa
có lá
có chuồn chuồn đậu ngọn mía mưng
có chim se sẻ chuyền trên tàu dừa
có viên sỏi anh đá tưng trên đường
đêm nào anh bấm chuông nhà em
mấy lần mà không gặp

Có cả lông mi, lông mày
vành tai, sống mũi
ngón chân, ngón tay,…
anh cho ùa vào thơ anh đủ thứ !


Sài Gòn 19.10.1982
(Tập san Khoa học Xã hội, Paris, 12.1983)



Tâm sự với rùa thần


Đêm đã khuya
tôi ngồi trên bờ cỏ
nhìn những ngọn đèn vàng vọt
trên đường Lê Thái Tổ
mọc rễ xuống hồ
gợn sóng lăn tăn

Này đây là nhà Thủy tạ
này đây là đền Ngọc Sơn
và đây là tôi
với nỗi cô đơn

Rùa thần ơi !
xin Người hãy trồi lên một lần nữa
để cho tôi mượn thanh kiếm báu
chặt làm đôi nỗi buồn mông mênh
một nửa tôi ném xuống hồ
nhờ thần giữ hộ
còn một nửa tôi mang sang Paris
để nhớ những đêm buồn sống giữa thủ đô.


Hà Nội 3.11.1982


Trên đê Yên Phụ


Tôi lại đi trên đê Yên Phụ
vào một chiều thu nắng rất tươi
mấy cô thiếu nữ ngồi ăn mía
không biết vui chi khúc khích cười.

Dăm chú trâu gặm cỏ rất giòn
bé mục đồng nằm ngủ đến ngon
hồ Tây trải rộng mờ trong nắng
tưởng thoáng nghe tiếng rống trâu vàng.

Hỡi cô xuân nữ em đi đâu ?
đi chợ về hay đi hái dâu
có đến Nghi Tàm tôi theo với
gió mơn man, quên cả lối vào.
Tôi ghé Tây Hồ nhớ Ức Trai
lòng đang vui sao bỗng thở dài
bên hồ phủ lạnh thơm hương khói
tôi nhớ đến Người, chợt nhớ ai.

Đứng trên đê ngó xuống Nhật Tân
thu quê hương cây lá vẫn xanh
hẹn sẽ về thăm vào dịp Tết
ngắm hoa đào run đón gió xuân.


Hà Nội 12.11.1982 (Đoàn Kết 1.1983)

Attachments

Các thao tác trên Tài liệu

Các số đặc biệt
Ủng hộ chúng tôi - Support Us